Lâm Mạn Mạn bước , kể những gì thấy. Thấy ông cụ tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, cô : “Nếu ông cứ đằng chân lân đằng đầu, chúng báo cảnh sát , để các chú cảnh sát đến xử lý chuyện . Cậu học sinh đụng trúng ông , bọn họ chắc chắn sẽ kiểm tra . Nếu đụng trúng ông, xe đạp nhất định sẽ lưu dấu vết sợi vải từ quần áo.”
Đứng ở góc độ của Lâm Mạn Mạn, cô cho rằng ông cụ đang ăn vạ.
trong cốt truyện, nguyên chủ tận mắt thấy nam sinh hề bóp phanh mà lao với tốc độ cực nhanh. Nếu ông cụ né tránh kịp thời, e là thực sự tông trúng .
Trong cốt truyện, ban đầu ông cụ cũng định khó học sinh , nhưng mở miệng chối bỏ lầm của , còn chụp cho ông cái mũ “ăn vạ”. Cuối cùng nguyên chủ cũng cách nào chứng minh sự trong sạch cho ông, dẫn đến việc những xung quanh đều cho rằng ông là một lão già chuyên ăn vạ. Danh tiếng hủy hoại, chân gãy, ông cụ tức giận đến mức uất ức mà c.h.ế.t.
Nguyên chủ cũng vì chuyện mà trong trường ghét bỏ, cho rằng cô bênh vực kẻ , phân biệt trắng đen.
Ngược , Lâm Mạn Mạn nhờ chuyện mà nhận sự yêu mến của các bạn học, đặc biệt là nam sinh từng cô giúp đỡ , trở thành fan trung thành của cô . Chỉ cần ai dám Lâm Mạn Mạn một câu, nhất định sẽ phản bác ngay.
“Cháu gọi cảnh sát .”
Đường Quả lỡ kỳ thi giữa kỳ, nhưng xem bây giờ vẫn chậm trễ một chút thời gian.
Cô tính toán thời gian một chút, bây giờ chạy đến trường vẫn còn dư gần một tiếng đồng hồ. Phía cảnh sát đến đây, nếu xử lý nhanh thì cũng mất bao lâu. Cùng lắm là lúc thi sẽ muộn một chút. Chỉ cần chừa cho cô hai mươi phút, bất kể là bài thi môn nào, cô cũng thể dễ dàng xong.
Hệ thống: Học bá thì ngon lắm chắc.
Đường Quả ông cụ đang đất, với ông: “Ông ơi, cháu gọi xe cấp cứu giúp ông , ông cần vội . Vừa nãy cháu đều thấy hết, ông hề ăn vạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3062-nu-phu-van-xuyen-thu-55.html.]
Có lẽ lời an ủi của Đường Quả khiến khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận của ông cụ dịu đôi chút. Ông hừ lạnh một tiếng với nam sinh và Lâm Mạn Mạn.
Khi Đường Quả, ông thở phào một : “Cảm ơn cháu, cô bé. Nếu thật sự là ăn vạ, cái danh dự tuổi già của ông e là giữ nổi nữa.”
Làm đàng hoàng cả một đời, đến cái tuổi còn hắt bát nước bẩn như , đúng là tức c.h.ế.t ông mà.
Đặc biệt là nãy ông quanh một vòng, xung quanh chẳng cái camera nào, lòng ông lạnh toát.
Người vây quanh ngày càng đông, ít hỏi han xem chuyện gì xảy . Cậu nam sinh tỏ vẻ sốt sắng đến đỏ cả mắt, khiến những xung quanh đều tưởng rằng ông cụ đang ăn vạ. Bọn họ chỉ trỏ ông, kéo theo đó, Đường Quả - kẻ “ chứng giả” - cũng chỉ trỏ theo.
Ông cụ nổi giận.
“Ông ơi, cần tức giận, chuyện cứ đợi cảnh sát đến hẵng .”
Xe cấp cứu đến , dù thì Đường Quả cũng gọi xe cấp cứu đầu tiên. Xương cốt già giòn, ngã một cái là dễ gãy, nếu xử lý kịp thời sẽ dễ để di chứng.
“Không , đừng đụng , đợi cảnh sát. Các tránh hết , phá hoại hiện trường.” Thấy nhân viên y tế định tiến tới khiêng lên, ông cụ hề phối hợp chút nào. Chợt nhớ những đến để cứu , giọng điệu của ông mới dịu một chút, “Hay là, phiền các đồng chí đợi một lát. , nếu các đồng chí khiêng lên, hỏng hiện trường thì lát nữa trả sự trong sạch cho ?”
Ông đường đường chính chính cả đời, điều quan tâm nhất chính là danh tiếng trong sạch. Nếu chứng minh rõ ràng, cái mặt già của ông giấu ?