Nàng còn đặc biệt nhắc nhở, hai thể chia một đau một tháng, hoặc một đau nửa năm, coi như là cùng san sẻ nỗi đau.
Bị Tình cổ gặm nhấm , cùng nếm trải một chút mới công bằng chứ.
Hệ thống: Phải , Ký chủ đại nhân nhà nó gì cũng đúng hết.
Khổng Trì khi chuyện , chỉ bảo Đường Quả quá cách hành hạ khác, đồng thời cũng vui vẻ khen vợ thật thông minh, thế mà cũng nghĩ biện pháp tuyệt diệu như .
Hệ thống: là một giuộc với .
Sau khi Tạ Thanh Tuyết dẫn cổ trùng cơ thể , cô rốt cuộc cũng thấu hiểu nỗi đau cổ trùng gặm nhấm là thế nào. Chỉ mới một tháng, cô giày vò đến mức suýt còn hình .
Thời Cảnh thấy , vội vàng dẫn cổ trùng trở về, tiếp tục chịu đựng nỗi thống khổ đáng sợ .
Trạng thái kéo dài suốt nửa năm trời, Phương Tư Phỉ một bên cũng thấy đành lòng. Sau đó, cô vô tình tiết lộ chuyện cho Tô Đơn Hoa.
Tô Đơn Hoa tìm đến cửa gặp Tạ Thanh Tuyết. Tháng chính là lúc Tạ Thanh Tuyết đang chịu đựng đau đớn, dự định sẽ dùng bản để thành cho hai .
Trong sự cảm động của cả hai, Tô Đơn Hoa lấy m.á.u dẫn cổ.
Thế nhưng do cổ trùng mấy yêu thích dòng m.á.u của Tô Đơn Hoa , mà nó cứ bám c.h.ặ.t trong cơ thể Tạ Thanh Tuyết, nhất quyết chịu ngoài.
khi Thời Cảnh thử dẫn dụ, cổ trùng ngay lập tức chạy tót cơ thể .
“Xem thật sự giúp gì cho hai .” Tô Đơn Hoa tiếc nuối , “Thật ngờ, hai như mà vẫn thể ở bên . Đã giúp gì, cũng nên thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3177-truyen-nhan-thanh-co-94.html.]
Tô Đơn Hoa gương mặt lộ vẻ thanh thản: “ tin rằng cho dù hiện tại cả hai đều chịu đựng nỗi đau đó, nhưng chắc hẳn vì ở bên nên trong lòng vẫn thấy ngọt ngào. Dù ở cạnh yêu, dù , đau thì cũng đều xứng đáng. Nỗi đau về thể xác sánh với nỗi đau trong tâm hồn.”
Thời Cảnh và Tạ Thanh Tuyết đều phản bác. Thực tế bọn họ cảm thấy rằng, nỗi đau về thể xác mới chính là nỗi đau chân thực nhất.
Tô Đơn Hoa rời , để Thời Cảnh và Tạ Thanh Tuyết với khuôn mặt ngơ ngác.
Bước chân của Tô Đơn Hoa khi rời vô cùng nhẹ nhàng, giống như thực sự trút bỏ gánh nặng nào đó. Kể từ ngày hôm đó, những liên quan đến Tạ Thanh Tuyết đều thể liên lạc với Tô Đơn Hoa nữa.
Rất lâu mới , Tô Đơn Hoa di cư, đó tìm bạn đời mới, kết hôn sinh con, sống một cuộc đời bình dị êm đềm.
Còn Thời Cảnh và Tạ Thanh Tuyết vẫn duy trì việc mỗi tháng lấy m.á.u dẫn cổ, đưa cổ trùng cơ thể để cùng gánh chịu nỗi đau c.ắ.n xé.
Phương Tư Phỉ thấy hai thành thế mà vẫn thể ở bên , cô vô cùng cảm động tình yêu của họ. Sau đó cô cũng kết hôn với Chu Cạnh, tin rằng đời của và Chu Cạnh cũng sẽ hòa thuận, ngọt ngào.
Hoàn ngờ rằng nhiều năm , Chu Cạnh lén lút ăn chả bên ngoài. Cô loạn lóc nhưng cách nào ly hôn, mỗi ngày đều sống trong cảnh tranh đấu với đủ loại tiểu tam.
Vợ chồng Thời gia năm đó khuyên ngăn Thời Cảnh rời xa Tạ Thanh Tuyết thành, cuối cùng đành từ bỏ. Cuộc sống của họ trôi qua lạnh lẽo, chẳng mấy vui vẻ gì.
Thời Cảnh và Tạ Thanh Tuyết kiên trì mỗi chịu đựng một đau đớn, kiên trì bao nhiêu năm. Từ chỗ mỗi tháng cứ đến ngày đó là tim run rẩy, cho đến khi trở nên tê liệt, bình thản.
Không tự bao giờ, tần suất đau đớn khi Tình cổ phát tác ngày càng ít .
Cho đến một ngày nọ, Tạ Thanh Tuyết đột nhiên lên tiếng: “A Cảnh, còn yêu em nữa, đúng ?”
“Thanh Tuyết,” Thời Cảnh Tạ Thanh Tuyết, cũng hỏi ngược , “Em cũng còn yêu nữa, ?”