Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 3301: Người Nhân Bản (11)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:08:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điều khiến trong ký ức của cô, quả thực tình huống bệnh nặng, suýt c.h.ế.t. Giải thích như , vấn đề gì.

 

Để dập tắt ý định ngoài một của Đường Quả, hai vợ chồng lóc t.h.ả.m thiết mặt cô, tỏ lo lắng đau buồn, vẻ sợ mất cô, cố gắng khiến cô tỉnh và chuyển hướng.

 

Bởi vì đây là nhân bản duy nhất thể cứu con gái họ, một khi Đường Quả lạc, thậm chí ý đồ phát hiện điều bất thường, đối với con gái họ mà , đều là nguy hiểm.

 

Hơn nữa, việc nhân bản thế giới , thực phép. Đây là hành vi vi phạm quy tắc của loài , từ nhiều năm , việc nghiên cứu nhân bản cấm. vẫn ít tổ chức, đang bí mật nghiên cứu những điều . Sự tồn tại của nhân bản , nếu khác phát hiện, những đó chắc chắn sẽ bỏ qua.

 

Hai vợ chồng còn đang gì đó, thì đúng lúc , cửa đột nhiên tiếng động, chỉ thấy cửa đẩy , một thanh niên ôm mũ bảo hiểm, mặc đồ đua xe, dáng vẻ vô cùng trai bước .

 

Thanh niên tiên Đường Quả, đó chằm chằm Đường phụ Đường mẫu, : “Bố , con ở ngoài cửa thấy bố sợ chị lạc, là chuyện gì ạ?”

 

Thanh niên chính là Đường Chu, bước với nụ rạng rỡ, ánh mắt lướt qua Đường Quả một thoáng, chút ảm đạm thể nhận , những món ăn bàn : “Bố , hai thật là thiên vị, chị đến thì bố đồ ăn ngon như , lúc con ở nhà, đói bụng, hai chỉ bảo dì giúp việc tạm cái gì đó. Xem , hôm nay còn đích xuống bếp, con ngửi thấy mùi thơm quen thuộc .”

 

“Nếu ngửi thấy , thì mau rửa tay qua ăn .” Đường mẫu gọi Đường Chu, so với đây, ánh mắt bà Đường Chu là sự vui mừng và yêu thương từ tận đáy lòng, rõ ràng ngờ lúc Đường Chu trở về.

 

“A Chu, con tuần mới về ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3301-nguoi-nhan-ban-11.html.]

 

Đường Chu rửa tay xong, từ phòng bếp , tự xới cho một bát cơm, vị trí thường ngày của , tiên ăn một miếng cơm lớn, ăn một miếng thức ăn quen thuộc, nuốt xuống mới : “Cuộc thi kết thúc , vốn định ở nước ngoài chơi mấy ngày, đó thấy cũng gì chơi, năm nào cũng là mấy trò đó, chán quá, nên con về sớm.”

 

Lời của Đường Chu, hai vợ chồng ngạc nhiên.

 

Đường Chu là một tay đua xe chuyên nghiệp, nhà họ Đường thiếu tiền, con trai chút sở thích, họ cũng ủng hộ. Dù ủng hộ cũng , thằng nhóc bướng bỉnh lắm.

 

Đường Chu hứa, chỉ chơi đua xe đến ba mươi tuổi, đến ba mươi tuổi sẽ lập tức giải nghệ, đó về tiếp quản công ty. Vì sợ bố lo lắng, nên mỗi đua xe, đều kiểm tra xe cộ, trang , biện pháp bảo hộ của kỹ lưỡng.

 

xảy vài nguy hiểm, đều chuyên nghiệp, bảo vệ bản , may mắn hơn nhiều tay đua khác. Hơn nữa, thể chất của vốn cũng tệ, trẻ, xác suất xảy chuyện thực nhỏ.

 

, bố , lúc nãy ở ngoài cửa con hai , chị hình như ngoài ?” Đường Chu hỏi.

 

Đường mẫu kể chuyện Đường Quả ngoài dạo phố, mua sắm, và họ khuyên cô.

 

“Bố bận việc công ty, rể cũng bận, con thấy bây giờ con là rảnh nhất, thời gian gần đây, để con dạo phố cùng chị nhé, cứ ru rú trong nhà mãi cũng lắm, hai đúng ?”

 

 

Loading...