Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 3364: Người Nhân Bản (74)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:09:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“A Chu?”

 

Đêm khuya, Đường phụ thức dậy vệ sinh, đột nhiên cảm thấy trong phòng khách động tĩnh, trong nhà chỉ ba , Đường mẫu đang ngủ, còn , phần lớn chính là Đường Chu.

 

Chủ yếu là ông còn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá, mặc dù bật đèn, ông cũng thể tưởng tượng cảnh tượng khói t.h.u.ố.c lượn lờ trong phòng khách.

 

“A Chu, nửa đêm nửa hôm ngủ, đây hút t.h.u.ố.c linh tinh gì thế? Đừng cậy còn trẻ khỏe mà quý trọng sức khỏe.” Đường phụ bật đèn lên, sofa hút t.h.u.ố.c quả thật là Đường Chu.

 

Thấy bộ dạng buồn bã của Đường Chu, ông tới: “Sao thế ? Chắc chuyện công ty, các giám đốc đều con thể hiện , coi trọng con.”

 

Đường Chu vốn thông minh, năng lực, điểm Đường phụ vẫn tự tin, qua phản ứng những năm gần đây, nhiều đều hài lòng với Đường Chu. Chỉ điều, thằng nhóc năng lực thì , nhưng thiếu chút dã tâm và tinh thần tranh đấu, dùng lời thời thượng mà , chính là chút “Phật hệ”.

 

“Bố, bố xem đời báo ứng ?” Đường Chu dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, lười biếng dựa sofa, hai mắt thất thần , “Bố, con tin đời báo ứng, chuyện , nhất định sẽ báo ứng. Người chuyện , nhất định sẽ mất thứ quan trọng nhất của .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3364-nguoi-nhan-ban-74.html.]

“Rốt cuộc xảy chuyện gì, những lời kỳ quái.” Trong lòng Đường phụ cũng chút bất an, đột nhiên ông nhớ một chuyện, nụ mặt cũng biến mất, “Vẫn còn nghĩ đến chuyện đó ? A Chu, chuyện qua .”

 

“Chưa qua,” Đường Chu , “Cô hẳn là còn sống, nhưng bây giờ trở thành công cụ, Âu Dương Tây Hiển chịu buông tha cô . Bố, trong lòng con bất an, con sợ nếu thành công ngăn cản chuyện , sẽ gây hậu quả nghiêm trọng. Chỉ là, con dùng nhiều cách, đều thể dò hỏi tung tích của cô . Âu Dương Tây Hiển dùng cô để đạt các mục đích khác , bây giờ tiến thêm một bước nữa.”

 

“Thật , Âu Dương Tây Hiển cũng là một tham lam, căn bản chỉ coi cô là một công cụ. Nếu cô còn sống, con cứu cô , cho dù bên phía chị gái xảy chuyện gì, ít nhất cũng một lời giải thích.” Đường Chu dùng sức vò đầu, “Bố, dù thế nào nữa, cô cũng là một sinh mệnh. Mỗi ngày đều bàn thí nghiệm, cắt xẻo cơ thể, bố thể ngơ, cả đời an tâm ? Sự tồn tại của cô cứu chị gái, bây giờ kỳ diệu sống sót, tại thể để cô sống một cuộc sống yên ?”

 

Đường phụ ngẩn một lúc lâu, mới hỏi: “ mất hết tất cả các cơ quan trong cơ thể, thể còn sống ?”

 

“Bố, đời nhiều chuyện thể giải thích , lẽ sự đời của cô chút khác biệt với chúng , cho nên cô vẫn còn sống.” Đường Chu hít một thật sâu, “Con cứu cô , nhưng bây giờ manh mối nào, Âu Dương Tây Hiển còn cử theo dõi con, hễ động tĩnh gì là ngay, cho dù con chút manh mối, lẽ cũng vô ích.”

 

Đường phụ cũng tự châm cho một điếu t.h.u.ố.c, mày nhíu thành một chữ xuyên. Đường Chu châm một điếu nữa, hai cha con cứ sofa, hút hết điếu đến điếu khác. Cho đến khi hút xong điếu thứ ba, một giọng vang lên lưng họ.

 

“A Chu, cô thật sự còn sống ?” Là Đường mẫu, bà thật ngủ ngon như tưởng tượng, là mỗi ngày đều ngủ ngon.

 

 

Loading...