Lê Hải ngậm miệng, Đường Quả giống như đang một con quái vật, trong lòng nghẹn một cục tức, họ quả thực là chủ ý , đối phương dùng một lời thề, chặn đường lui của : “Xem và Đường Đại cô nương quả thực hợp.”
Ánh mắt trào phúng đó của Đường Quả, khiến mặt Lê Hải cũng còn chút ánh sáng nào.
“Lê Nhị công t.ử, chuyện ...” Tộc trưởng Đường gia thở dài một , “Chuyện , bằng bàn bạc, hôm nay là Đường Quả hiểu chuyện, nó bồi tội với ngươi.”
Lời dứt, ông cảm nhận tầm mắt của Đường Quả dời lên mặt , lập tức rùng , một loại dự cảm lành.
“Tộc trưởng, ông cũng đừng giả vờ đạo mạo trang nghiêm như nữa, các gấp gáp chuyện , cũng bàn bạc thỏa với Lê gia ? Điều kiện Lê gia đưa cho các , phong phú nhỉ? Ví dụ như, chuyện về mỏ linh mạch...”
Đường Quả thấy Tộc trưởng tức đến mức sắc mặt đỏ bừng, tâm trạng vô cùng tuyệt vời: “Đừng cái gì mà vì cho , nếu ông thật sự vì cho , một chút tư tâm nào, ông cũng lập một lời thề xem, nếu ông dối, tư tâm của , thì Đường gia trong vòng một năm cũng lụi bại, vĩnh viễn thể trở , thế nào?”
Đại sảnh chìm im lặng, ai lên tiếng.
Hồi lâu, Đường mẫu mở miệng: “Tiểu Quả, chúng đều là vì cho con...”
“Vậy bà thề xem , bà cứ thề, là vì cho , một chút tư tâm nào. Nếu , bà sẽ nhà tan cửa nát, vĩnh viễn thứ , mất tất cả những gì quan trọng nhất của bà.”
Lời của Đường Quả, câu nào câu nấy tàn độc, căn bản khiến thể phản bác gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3574-thien-tai-bi-moi-nguoi-xa-lanh-92.html.]
“Đã các đều mời về , thái độ của cũng cần bày tỏ, về hôn ước của và Lê gia, nhất vẫn là giải trừ . Những năm qua sống vô cùng buồn bực, trong lòng vặn vẹo, chừng ngày nào đó, ai chọc vui, sẽ chuyện gì .”
“Trải qua những năm , còn tin tưởng bất kỳ ai nữa, nếu các vì cho , lấy sự tin tưởng của , chi bằng thề , cứ dùng thứ quan trọng nhất của các mà thề, nếu vi phạm lời thề, các sẽ mất thứ quan trọng nhất của , rơi chốn vạn kiếp bất phục.”
“Nếu , thì đừng nhắc chuyện với nữa.”
“Cô phản !” Tộc trưởng cùng mấy vị trưởng lão, quả thực chướng mắt dáng vẻ kiêu ngạo của Đường Quả, “Cô quên mất sự bồi dưỡng của Đường gia đối với cô ? Lại những lời đại nghịch bất đạo như .”
Vốn tưởng dùng đạo đức như để áp chế Đường Quả, nàng sẽ hết cách.
Nào ngờ, Đường Quả lấy một bản danh sách, đó ghi chép tất cả những đãi ngộ nàng hưởng ở Đường gia, , .
Còn ghi chép , khi nàng rời khỏi Đường gia, những lợi ích mang về cho gia tộc.
“Ta tám tuổi rời khỏi Đường gia, đó, thiên phú của hẳn là tồi. Lúc đó, Đường gia quả thực tiêu tốn một tài nguyên bồi dưỡng . một thống kê, cũng chỉ nhiều hơn khác một chút xíu, dù từ năm năm tuổi, ở Đường gia dường như yêu thích nữa .”
Đường Quả cầm bản danh sách, giống như một cây trúc ở vị trí cách cửa xa, khóe mắt nhếch lên, ánh mắt đó khiến kinh hồn bạt vía: “Có thể đây chính là thiên tài , từ xưa thiên tài thường ghét bỏ, cô đơn, yêu thích là chuyện bình thường. Đây đều trọng điểm, trọng điểm là, các rõ những tài nguyên của Đường gia mà kiểm kê chứ?”
“Dưới đây, sẽ liệt kê , tám tuổi, những tài nguyên mang về cho Đường gia.”