“Nếu còn về, ước chừng ông sẽ nhận đứa con gái nữa mất.”
Nhiếp Vân Thịnh còn kịp lên tiếng, Nguyễn Thiên Linh chen ngang: “Chẳng qua là giang hồ thôi, thể chuyện gì chứ? Hơi một tí là dùng việc nhận con để đe dọa, sợ là cha giả đấy chứ. Dù cô cũng là Võ lâm nhất mỹ nhân, võ công tệ, chuyện của chính mà cũng thể tự quyết định ?”
Lông mày Lạc Ly Hâm khẽ nhíu . Việc lão đậu tìm nàng về chỉ là một cái cớ, ngờ Nguyễn Thiên Linh phản ứng như , khiến nàng chút kinh ngạc. Chưa bàn đến việc cha nàng những lời đó , cho dù thì cũng chẳng chuyện gì quá nghiêm trọng, chỉ là nàng về nhà mà thôi.
Trong mắt nàng, phản ứng của Nguyễn Thiên Linh chút quá khích. Nếu là một mối quan hệ mấy với cha , lời Nguyễn Thiên Linh , lẽ thật sự sẽ khích bác mà về nữa, từ đó khiến quan hệ với nhà ngày càng tệ .
“Lần ngoài lâu, cha lo lắng cũng là chuyện bình thường.” Lạc Ly Hâm , “Hơn nữa cũng về thăm, ở bên ông nhiều hơn, tránh để ông lo âu.”
Nguyễn Thiên Linh mím môi, nữa.
Trong lòng nàng thầm nghĩ, cái cô Lạc Ly Hâm đúng là hạng chính kiến. Biết về, lão cha sắp xếp hôn sự cho cô , gả cô chừng, đến lúc đó xem cô cuống lên .
Trong thâm tâm Nguyễn Thiên Linh, hành vi của Lạc lão gia cũng chẳng khác gì Đường cung chủ của Lạc Hoa Cung là bao, đều đáng ghét, luôn dùng lý do của bản để ngăn cản bọn họ việc.
Điểm khác biệt là nàng phản kháng, giờ đây tự do, vĩnh viễn bọn họ xoay vần nữa.
Còn Lạc Ly Hâm dám phản kháng, chỉ thể ngoan ngoãn trở về chấp nhận sự sắp đặt của phận. Cho dù là Võ lâm nhất mỹ nhân, là đại tiểu thư Lạc gia thì ? Chẳng cũng cách nào nắm giữ cuộc đời đó .
Nhiếp Vân Thịnh giữ Lạc Ly Hâm , hiếc chẳng tư cách gì để mở miệng.
Hiện tại độc của giải, võ công của Linh nhi phế, còn gặp bí ẩn về thế, từng chuyện từng chuyện ập đến khiến chút ứng phó kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3933-dai-tieu-thu-thuc-thoi-moi-la-trang-tuan-kiet.html.]
Có Lạc Ly Hâm ở đây, bất kể đến , ít nhất đám tiểu nhân giang hồ cũng dám tới trêu chọc bọn họ.
Lạc Ly Hâm , đám tiểu nhân e là khó đối phó .
về thăm cha, thể ngăn cản chứ? Chẳng lấy một lý do nào.
Lạc Ly Hâm từ biệt mấy , xoay lên xe ngựa. Theo tính cách đây của nàng, lẽ sẽ dặn dò thêm vài câu, kiểu như nếu hai chuyện gì thì thể đến tìm nàng.
bây giờ cái tên Nhiếp Vân Thịnh chính là một củ khoai lang bỏng tay, ai chạm là đó thương. Thôi bỏ , trong đám kiệt xuất võ lâm thiếu gì kẻ trai, chỉ mỗi .
Nàng cứ về nhà ẩn một thời gian , đợi chuyện giang hồ lắng xuống tính .
“Tiểu thư, gấp ạ? Lão gia gửi thư lúc nào thế?”
Lạc Ly Hâm vội vàng dấu suỵt, hạ thấp giọng : “Dạo giang hồ loạn, là về nhà lánh nạn. Lão đậu , nếu phía gặp nguy cơ mà bản giải quyết , việc phù hợp nhất mà một thương nhân nên chính là bảo vốn liếng.”
Nha bên cạnh Lạc Ly Hâm trợn tròn mắt, cái mà cũng đối chiếu ? Thật là một màn “bảo vốn liếng” ho.
“Vậy còn Nhiếp công t.ử, tiểu thư theo nữa ạ?”
“Độc của Tây Vực hình như chẳng thấy manh mối gì, bổn tiểu thư thời gian qua bận bận giúp ít, cũng coi như nhân chí nghĩa tận, thích một trận . Ước chừng là ông trời thấy chúng hợp , thì thôi . Tiểu thư nhà ngươi cũng chỉ là một phàm nhân khu khu, thể nghịch thiên cải mệnh chứ? Tiếc thì chút tiếc thật, nhưng đó cũng là mệnh thôi.”