“Chỉ cần qua mật đạo , là thể tới nơi cất giấu thần kiếm.” Mật đạo dễ , đường núi gập ghềnh, nhỏ hẹp, chú ý còn khả năng rơi xuống vách núi.
Ả xuống phía , chỉ thể thấy sương trắng lượn lờ bốc lên, thấy tình hình đáy vực, trong lòng khỏi sinh vài phần sợ hãi.
Trước ả võ công cao cường, lúc con đường , còn cảm thấy gì đáng sợ, hơn nữa bước nhẹ nhàng.
Hiện giờ ả kinh mạch đứt đoạn, võ công mất hết, đường đều chút lảo đảo, còn cẩn thận từng li từng tí mới .
Nhiếp Vân Thịnh phía , căn bản hề nghĩ tới việc kéo ả một cái, Nguyễn Thiên Linh tự tẩy não cho rằng đây là do Nhiếp Vân Thịnh bệnh. Đợi Nhiếp Vân Thịnh khỏi bệnh, bọn họ sẽ trở như xưa.
Loại độc đó thật sự lợi hại, mà sống sờ sờ biến Nhiếp Vân Thịnh thành một khác. Nguyễn Thiên Linh con đường quen thuộc, thở dài một .
Hy vọng đến lúc đó của Linh Dược Cốc thể động tâm với thần kiếm, chữa khỏi bệnh cho Vân Thịnh mới . Đến lúc đó bảo Vân Thịnh đuổi nam t.ử kỳ quái , ngày nào cũng thấy thật sự khiến ả nghẹn họng.
Nửa canh giờ , mấy tới cái ao đặt thần kiếm. Nguyễn Thiên Linh từng vô tình tới đây, rút thử thần kiếm, giống như trong truyền thuyết, ả rút nổi. Lần tới đây, ả ôm hy vọng lớn, mong đợi Nhiếp Vân Thịnh thể mang thần kiếm .
“Linh nhi, thần kiếm mà nàng là cái đó ?” Nhiếp Vân Thịnh chằm chằm một thanh kiếm cắm thẳng giữa ao, trong mắt hiện lên chút hứng thú.
Nam t.ử bên cạnh cũng , còn bật : “Không ngờ một ngày thấy thần kiếm của Lạc Hoa Cung.”
“Truyền thuyết thần kiếm bình thường rút , cũng là thật giả.” Nam t.ử trẻ tuổi vẻ mặt đầy hứng thú, nhưng cũng động đậy, mà gọi Nhiếp Vân Thịnh: “Nhiếp , mau thử xem.”
Điều khiến Nguyễn Thiên Linh ngờ tới là, Nhiếp Vân Thịnh mở miệng : “Từ nếu hứng thú, ngại thử xem, nhỡ chính là duyên với thần kiếm thì ?”
“Chuyện …” Nam t.ử họ Từ chần chừ, “Như lắm ?” Trong lúc chuyện, gã nhịn về phía Nguyễn Thiên Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3957-nu-ma-dau-82.html.]
Sắc mặt Nguyễn Thiên Linh khó coi, vội vàng : “Vân Thịnh, mau thử xem rút thần kiếm , nhỡ thu hút sự chú ý của Lạc Hoa Cung thì .”
“Từ , mau thử , nếu rút , thử.” Nhiếp Vân Thịnh dường như thấy sắc mặt khó coi của Nguyễn Thiên Linh, trong mắt chỉ nam t.ử họ Từ .
“Vậy… khách sáo nữa.”
Nguyễn Thiên Linh cách nào ngăn cản, trong lòng vị. Chỉ thầm mong đợi trong lòng, thần kiếm ngàn vạn đừng để nam t.ử họ Từ rút .
Thần kiếm chính là bảo bối của Lạc Hoa Cung, chắc loại a miêu a cẩu nào cũng thể lấy chứ?
Nam t.ử họ Từ nhảy về phía giữa ao, dừng một cọc gỗ, đ.á.n.h giá thanh kiếm rỉ sét loang lổ mắt.
Gã nghi ngờ thanh kiếm là đồ giả, nhiều bảo bối, bề ngoài đều bình thường gì lạ, chỉ khi gặp duyên mới bộc lộ diện mạo thật của nó.
Gã hít sâu một , hai tay nắm lấy chuôi kiếm, dùng sức rút lên .
Vốn tưởng rằng rút nổi, hoặc cần sức mạnh lớn, nam t.ử họ Từ cảm thấy nhẹ nhàng rút kiếm , chút ngẩn , cả còn vì dùng sức quá mạnh mà ngã ngửa .
Nhiếp Vân Thịnh vội vàng nhảy tới, bàn tay đỡ lấy lưng gã, lúc nam t.ử họ Từ mới vững.
Bọn họ chú ý tới sắc mặt trắng bệch của Nguyễn Thiên Linh, đều về phía tay của nam t.ử họ Từ.
Hai tay gã đang cầm một thanh kiếm gãy.