Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 3987: Ca Nữ (25)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:28:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiền?

 

Đường Hựu Thư sửng sốt một chút, từ lúc bắt đầu học, bọn họ thật sự từng vì chuyện tiền bạc mà phiền não.

 

Tự nhiên, giữa mấy em cũng chuyện mượn tiền. Bởi vì tiền Đường Quả cho bọn họ, đủ để bọn họ tiêu xài, bao giờ lo lắng chuyện tiền nong.

 

Đường Hựu Sinh đột nhiên mượn tiền, Đường Hựu Thư còn kịp phản ứng.

 

Bởi vì gần đây nhận một khoản nhuận b.út, trong tay chút tiền, nhưng nhiều, chỉ đủ để miễn cưỡng chi tiêu. Lúc , cũng nhớ chuyện Đường Quả cho bọn họ tiền nữa.

 

“Anh tiêu hết tiền ?” Đường Hựu Thư sảng khoái cho Đường Hựu Sinh mượn, đoán Đường Hựu Sinh chắc là mượn tiền mua màu vẽ, cái thứ đó đắt c.h.ế.t , chút tiền trong tay e là đủ.

 

Đường Hựu Sinh chút khó xử gật đầu: “Màu vẽ, giấy vẽ sắp dùng hết , mua một ít. Đã hẹn với bạn học, hai ngày nữa ngoài vẽ phác họa, những thứ thể thiếu . Em cho mượn một ít ứng phó , đợi sẽ trả em.”

 

Trả ?

 

Lấy cái gì mà trả a? Cứ cái kiểu tiêu tiền như nước của Đường Hựu Sinh, về tìm xin, phỏng chừng cũng chỉ đủ cho bản tiêu, e là chẳng trả cho cái gì.

 

Chủ yếu là cũng nhiều, về xin , cảm thấy khó xử. Dù cũng chút tài văn chương, định dựa bài của kiếm chút tiền lẻ.

 

Hiện giờ thể kiếm tiền , cớ tiêu tiền của một ca nữ. Lưng mãi mới thẳng lên , khúm núm như , xem trò .

 

Cho nên, tiền thể cho mượn.

 

Lần bài của Sơn Gian Nhân, nhiều cảm hứng, cảm thấy thể trau chuốt thêm vài bài nữa. Đến lúc đó, thể dựa tài hoa của mà kiếm tiền, sạch sẽ, đường đường chính chính, sẽ còn ai nhạo nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3987-ca-nu-25.html.]

 

“Em cũng tiền nữa.” Đường Hựu Thư , “Chỗ em đủ chi tiêu hàng ngày, đưa cho , chi tiêu hàng ngày của em sẽ đủ.”

 

Sắc mặt Đường Hựu Sinh khó coi, trong lòng còn chút thoải mái. Mấy ngày Đường Hựu Thư chẳng còn khoe khoang mặt , nhận nhuận b.út của bài đó ? Còn đưa báo cho xem, chỉ một bài nào đó đó , đó là do .

 

Đường Hựu Sinh , đột nhiên nhớ tới Đường Hựu Thư tiêu tiền cũng hoang phí, ngày thường tính toán, phỏng chừng cũng tiền.

 

“Vậy , về tìm xin một ít.”

 

Chuyện Đường Quả trợ cấp cho mấy đứa em, hề với Ngô Phượng, mấy bọn họ, tự nhiên cũng sẽ với Ngô Phượng là Đường Quả cho bọn họ bao nhiêu tiền, đều giấu nhẹm trong lòng.

 

Không là bọn họ cảm thấy tiền của Đường Quả thể lộ ngoài ánh sáng, là cảm thấy nếu , Ngô Phượng chắc chắn sẽ bắt bọn họ nộp một phần, là giữ hộ bọn họ.

 

Đường Hựu Sinh ngay trong ngày liền về nhà, cùng lúc đó, về nhà còn Đường Tư.

 

Lúc , bọn họ mới phát hiện sắc mặt Ngô Phượng lắm, hỏi một cái, Ngô Phượng liền đem những lời Đường Quả lúc về đó kể .

 

“Cái thứ mất mặt đó về nữa cũng , Đường gia chúng đứa con gái như nó.”

 

Ngô Phượng c.h.ử.i rủa: “Đường gia chúng đường đường chính chính, sạch sẽ, thật sự chứa nổi cái thứ dơ bẩn đó. Mấy đứa các con, qua với nó. Các con đều là học, đừng học thói hư tật của nó, bất kể chuyện gì, cũng sạch sẽ, đứa nào dám học hư, xem đ.á.n.h gãy chân nó .”

 

Ngô Phượng mắng Đường Quả lâu, đủ loại lời lẽ khó đều tuôn .

 

Ngay cả bà cũng nhận , những lời c.h.ử.i rủa đó của bà , thực chất bao hàm vô sự thẹn quá hóa giận.

 

 

Loading...