Không ngờ cô hát , chữ cũng như . Chữ thế , cô tuyệt đối là một ca nữ đơn giản.
Thấp thoáng, Hứa Xương Thịnh luôn cảm thấy dòng chữ nhỏ , dường như từng thấy ở đó, chỉ là nhất thời nhớ . đây là một dòng chữ tiểu khải, phụ nữ đều thích tiểu khải, cũng tính là chuyện gì hiếm lạ, thể là vô tình thấy ai đó chữ tương tự ở nơi khác thôi.
Đường Quả rời khỏi tòa soạn báo, tâm trạng vô cùng . Bên cạnh cô thực luôn một theo, là vệ sĩ Tiên Nhạc Tư sắp xếp cho cô, trừ phi nguy hiểm gì, nếu sẽ chỉ là một khúc gỗ.
Cho dù hôm nay cô nhiều chuyện như , tên vệ sĩ đó cũng chỉ chằm chằm, sẽ gì với bất kỳ ai. Đây chính là đặc quyền mà Tiên Nhạc Tư dành cho cô.
Cô sợ tờ báo ngày mai lò, sẽ ảnh hưởng gì đến danh tiếng của . Lực lượng chủ lực đến cô hát, cơ bản học sinh, đa phần là những điều kiện gia đình khá giả.
Hơn nữa, cô và nhà chỉ là đăng báo đoạn tuyệt quan hệ, cũng chuyện ác gì, cho dù bên ngoài bàn tán xôn xao, cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều, lầm gì lớn. Thời đại hiện giờ, là thời đại mạng internet của đời .
Ngoài , cô cũng định gánh tiếng bao lâu, chỉ là để chuyện lên men một chút, tiếp theo tự nhiên sẽ diễn biến theo hướng cô mong .
Chút chuyện giữa cô và nhà, bao lâu nữa bộ dân Hải Thành sẽ .
Đến lúc đó nhiều sẽ hiểu , cô đoạn tuyệt quan hệ với nhà, là nuôi nhà. Mà là nhà thể chấp nhận phận của cô, hiện giờ các em trong nhà lớn, cần cô nữa.
Là cô cảm thấy, sự tồn tại của , sẽ lỡ dở tiền đồ của các em, ảnh hưởng đến danh tiếng của bọn họ. Nếu bọn họ lớn, cần cô nữa, cũng là lúc cô nên rút lui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-3993-ca-nu-31.html.]
Những chuyện phơi bày từ miệng khác, sẽ sức thuyết phục hơn nhiều so với việc cô tự , sẽ càng khơi dậy sự đồng tình của dân Hải Thành. Đừng thấy bây giờ đám học sinh đó coi thường cô, cảm thấy là cô tự cam chịu sa ngã, liên lụy đến ba đứa nhỏ nhà họ Đường.
Đó là bởi vì bọn họ căn bản , những năm nay nuôi sống cái gia đình , đóng học phí cho ba đứa nhỏ, cho tiền tiêu vặt, đều là cô.
Một khi , cảnh của ba đứa nhỏ đó ở trường học, sẽ vi diệu.
Đường Quả vui vẻ về nhà, tiếp tục tiểu thuyết. Những bài như “Loạn Thế Tân Thuyết”, cô tạm thời định nhiều. Loại bài nhiều , sẽ còn giá trị, giá trị nữa.
Chi bằng chút câu chuyện ân oán tình thù thú vị cảm động, hiện tại cô vẫn là cuốn tiểu thuyết gửi cho tòa soạn báo đó, tên là “Loạn Thế Hồng Nhan”.
Mấy ngày , đăng tải báo, phản hồi . Dù b.út danh Sơn Gian Nhân, mới đăng tải, thu hút sự chú ý của nhiều . Đặc biệt là đám học sinh ở trường, phát hiện Sơn Gian Nhân mà tiểu thuyết, vui vẻ mua báo, khi xong tất cả, đều chút thòm thèm .
Hôm nay bọn họ tổ chức văn học hội, chủ đề trong đó, chính là xoay quanh Sơn Gian Nhân để thảo luận. Ngoài , bọn họ mong đợi, liệu thể tình cờ gặp Sơn Gian Nhân . Văn học hội a, nhỡ Sơn Gian Nhân cũng đến thì ?
Chỉ là bọn họ đợi Sơn Gian Nhân, đợi Đường Quả, ghét bỏ mà mắng c.h.ử.i đuổi cô .
Đợi đến một ngày nào đó Đường Quả rớt áo choàng, bọn họ phát hiện, đây chính là Sơn Gian Nhân, mặt của bọn họ nhất định sẽ sưng vù.