“Mẹ, chúng con tức, mà là tự nghĩ thông. Tư Tư là một phụ nữ của thời đại mới, đây là đang theo đuổi hạnh phúc của chính . Mẹ cái gì cũng cản, cái cũng cản, đó là đang trói buộc sự tự do của Tư Tư ?”
Ngô Phượng dùng từ ngữ gì để phản bác lời của Đường Hựu Thư, bà học, chữ, trong bụng mực, .
bà một bộ lý lẽ của riêng , hận hận : “Tên Chu Quán đó là một tên côn đồ, bốn bức tường đều thủng lỗ, nó lấy gì để cho Tư Tư hạnh phúc?”
“Mẹ, sai , Tư Tư đang theo đuổi hạnh phúc của chính , hạnh phúc nên nắm giữ trong tay , tại để khác cho?” Đường Hựu Thư cảm thấy lời của Ngô Phượng quá lạc hậu, bây giờ là thời đại mới, cơ hội nhiều, phụ nữ dựa tài năng để kiếm sống cũng ít, tại dựa một đàn ông để hạnh phúc?
Thoạt , lời của quả thực sai.
nghĩ kỹ , hạnh phúc như , cần nhiều điều kiện. Trước hết theo đuổi hạnh phúc sai, nhưng Đường Tư căn bản điều kiện . Ngay cả học phí, tiền ăn cũng là xin nhà, tư cách gì theo đuổi hạnh phúc, cần dựa khác?
Nhờ con trai giúp khuyên nhủ kết quả, Ngô Phượng trong lòng tức điên.
Đường Hựu Thư tự cho rằng thuyết phục Ngô Phượng, bởi vì bây giờ đang việc ở một tòa soạn báo, coi như tự lực cánh sinh, cuộc sống cũng tệ, chuyện cũng thẳng lưng hơn.
So với đây, từ ngữ dùng để những bài báo phê phán, càng thêm sắc bén.
Ngô Phượng tuy những lời cho tức giận, nhưng tranh cãi với Đường Hựu Thư, bởi vì sự thành công của Đường Hựu Thư, bà cảm thấy tự hào. Không thể vì sự nổi loạn của Đường Tư, mà khiến hai con họ xa cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4033-ca-nu-71.html.]
Đáng là, khi Đường Hựu Thư việc ở một tòa soạn báo nào đó, yêu thích nhất là những bài báo phê phán xướng ca. Chỉ cần bài phê phán xướng ca, chỉ cần tạm , đều đăng.
Ngoài , thỉnh thoảng khi tự bài, cũng sẽ cài cắm một ý riêng, trong từng câu chữ, đều là đang ám chỉ Đường Quả. Anh đăng bài vẫn dùng b.út danh, hơn nữa danh tiếng gì, ít chú ý.
Hầu như ai , phận thật của , và Đường Quả còn là chị em ruột.
Đặc biệt là mỗi , khi chuyện gì xảy ở các nơi, Đường Hựu Thư đều sẽ một bài báo c.h.ử.i xướng ca, cơ bản là xoay quanh tư tưởng trung tâm như “Thương nữ bất tri vong quốc hận, cách giang do xướng Hậu Đình hoa”.
Những sách thời đại , quả thực ít ghét xướng ca, mỗi những bài báo như đời, đều sẽ lôi tất cả ca nữ, đào hát ở Hải Thành, tóm là những công việc như để bêu riếu.
Đường Quả mấy để tâm đến những điều , những c.h.ử.i cô càng ác, mặt sẽ càng sưng, cô chỉ mong Đường Hựu Thư chỉ đích danh c.h.ử.i c.h.ế.t cô, như sự phản phệ mấy năm sẽ càng ác liệt hơn.
Các ca nữ, đào hát khác, tuy phản bác những bài báo đó, nhưng một sách khi c.h.ử.i là đáng sợ nhất. Một khi c.ắ.n một điểm yếu của bạn, sẽ bám riết buông, c.h.ử.i mắng tổ tông mười tám đời của bạn một lượt thì cam tâm, thể so sánh với những hùng bàn phím mạng .
Vì những ca nữ, đào hát đó, chỉ thể nuốt giận trong, thể gì. Ai hy vọng thời đại hỗn loạn chứ, thời buổi đều hy vọng một cuộc sống định ? Trong lòng , đều đang mong một cuộc sống .
Nếu thể lựa chọn, ai ngoài mỗi ngày ca hát, bán nụ , kiếm sống, ai cũng thích tiểu thư.