Trong lòng Đường Hựu Sinh dâng lên một ngọn lửa vô danh, kìm nén lâu, cuối cùng nhịn nữa: “Chẳng đều giống ? Tại cô , còn thì ?”
“ xem qua căn phòng trang trí, cùng với những tác phẩm bên trong. Cậu cảm thấy, đang vô tình bắt chước Đường tiểu thư ? Hựu Sinh, vẽ tranh bắt chước sai, sai ở chỗ, cứ mù quáng bắt chước mà tìm phương hướng của chính , thậm chí còn ảo tưởng rằng thứ chép của khác chính là tác phẩm của .”
“Nói cách khác chính là, chút Đông Thi hiệu tần.”
Phương Hoài yêu thích nghệ thuật, trong việc thưởng thức tranh vẽ quả thực bản lĩnh.
đồng thời, cũng thích hành vi hiện tại của Đường Hựu Sinh, đối phương dường như rơi trạng thái tẩu hỏa nhập ma.
Vấn đề lớn nhất của Đường Hựu Sinh là trong lòng chán ghét Đường Quả, thế nhưng mỗi một tác phẩm của Đường Quả liên tục đ.á.n.h mạnh đại não , khiến bất tri bất giác bắt chước, cuối cùng biến thành một mớ hỗn tạp ngô khoai.
Là một vẽ tranh, lẽ hình thành phong cách của riêng , bởi vì sự thấu hiểu của mỗi là khác . Đem đồ của khác chắp vá , chỉ tổ hủy hoại thiên phú của chính .
Phương Hoài Đường Hựu Sinh c.h.ử.i bới đuổi ngoài. Anh lắc đầu rời , cảm thấy lẽ sẽ bao giờ đến đây nữa.
Bản thức tỉnh Đường Hựu Sinh, nhưng đối phương dường như lún quá sâu, thể thoát .
Vì chuyện , còn đặc biệt tìm hiểu quá khứ của Đường Hựu Sinh và Đường Quả. Anh cũng là du học sinh trở về, việc học cùng Đường Hựu Sinh là chuyện từ khi du học.
Đối với chuyện của nhà họ Đường, rõ.
Cho nên khi xem xong bộ sự thật, Phương Hoài chút ảo não, trong lòng còn ý định tìm Đường Hựu Sinh nữa.
“Chú, xem cháu thật sự nên quan tâm nhiều hơn đến chuyện bên ngoài .” Phương Hoài thể thừa nhận, lầm .
Ấn tượng về Đường Hựu Sinh vẫn dừng ở thời điểm khi du học, lúc đó, bọn họ đều là những đứa trẻ nửa lớn nửa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4054-ca-nu-92.html.]
Vị hiệu trưởng nào đó ha hả: “Sở dĩ chú cho cháu , là vì chú thừa hiểu cái tính chui ngõ cụt của cháu. Chuyện cháu nhận định, để tự cháu phát hiện sự thật thì cháu mới chịu đầu.”
“Nếu cháu mà một chị gái như Đường tiểu thư, chắc mơ cũng tỉnh.” Phương Hoài bày tỏ suy nghĩ của .
Vị hiệu trưởng nào đó khẩy một tiếng: “Có cảm thấy một chị gái như , là thể miễn phí thưởng thức đủ loại tranh vẽ, căn phòng thế nào thì cứ nũng bảo chị gái cho đúng ?”
“Chú, con trai nũng .” Phương Hoài lắc đầu, “Phải gọi là lấy lòng.” Phương Hoài chuyển đề tài, “Chú, chỗ chú tác phẩm nào của Đường tiểu thư ? Lấy cho cháu chiêm ngưỡng chút .”
“Cút, .”
Phương Hoài: Tiếc thật.
“ , sắp tới một buổi tiệc , bao gồm cả cầm kỳ thi họa. Nếu cháu hứng thú thì thể xem thử. Những dịp thế ngọa hổ tàng long, cháu tìm hợp ý.” Vị hiệu trưởng nào đó nhớ chuyện , “À , Hứa Xương Thịnh , mời Sơn Gian Nhân.”
“Sơn Gian Nhân?” Mắt Phương Hoài sáng lên, đó lắc đầu, “Chẳng năm nào cũng mời, mà thèm lộ diện ?”
“Lần khác,” Vị hiệu trưởng nào đó kích động , “Sơn Gian Nhân đồng ý , đối phương hồi âm sẽ đến tham gia.”
Phương Hoài trừng lớn hai mắt, thì tuyệt đối thể bỏ lỡ.
“Nếu Sơn Gian Nhân nhận lời, cháu nghĩ sẽ tổ chức hoành tráng như ? Rất nhiều gia tộc tài trợ cho buổi tiệc . Lần sẽ náo nhiệt, ai mà chẳng xem bộ mặt thật của Sơn Gian Nhân chứ?”
...
Tin tức Sơn Gian Nhân sẽ lộ diện tại tiệc lan truyền nhanh ch.óng, ngay cả nhiều tờ báo cũng đăng tải thông tin .