Buổi tiệc mà mong đợi diễn .
Sáng sớm trời còn sáng, đến địa điểm tổ chức tiệc .
Ba em nhà họ Đường đợi trời sáng mới đến, dựa vé cửa, bọn họ dễ dàng . Một buổi tiệc quy mô lớn như , cũng là đầu tiên bọn họ thấy.
Ở đây những gương mặt quen thuộc mà bọn họ , cũng những chỉ mới thấy báo, còn đại diện của mấy gia tộc lớn.
Cả ba đều kích động, ngay cả sự u ám trong lòng Đường Hựu Sinh cũng quét sạch.
Hệ thống: *Không vội, nhanh sẽ mây đen giăng kín thôi.*
Lúc Đường Quả đến, đông , những quen quây thành từng vòng tròn nhỏ . Cũng một đang giao lưu thi từ hội họa, thể hiện tài năng của , đón nhận tiếng hò reo khen ngợi của tất cả .
Sự xuất hiện của Đường Quả đương nhiên thu hút sự chú ý của nhiều .
Cô khoác tay Chu Huyên bước , vạn chú mục, cô quen thuộc với những dịp như thế .
Lần khác với , những ở đây dám cô tư cách đến tiệc nữa.
Nếu cô mà tư cách đến, thì những ở đây ước chừng chẳng còn mấy ai.
Đường Quả tinh thông mấy môn ngoại ngữ thịnh hành, còn chơi các loại nhạc cụ phương Tây, thiên phú kinh về hội họa, còn là một nhà thiết kế trang trí nội thất.
Với của mấy gia tộc lớn , cô cũng đều quen .
Những học sinh từng học lớp của Đường Quả, tiến lên gọi một tiếng cô Đường.
Trải qua ngần thời gian, phần lớn học sinh đều Đường Quả thu phục. Trong lòng chút khinh thường nào, ngược tràn đầy sự sùng bái, hận thể để cô trường dạy thêm vài tiết.
Đường Quả gật đầu với từng , về phía mấy quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4056-ca-nu-94.html.]
Hứa Xương Thịnh cũng đang cùng đại diện của mấy gia tộc lớn, thấy cô đến, vô cùng vui mừng.
Lúc , Hứa Xương Thịnh vẫn Đường Quả chính là Sơn Gian Nhân, nhưng tài hoa của Đường Quả, ở chỗ ông vẫn trọng lượng.
Đây là một phụ nữ thời đại gò bó, ánh hào quang cô tỏa ch.ói mắt vô .
Mặt ba Đường Tư đều cứng đờ, nhưng bên cạnh Đường Quả, bọn họ dám bất kỳ hành động càn rỡ nào. Hôm nay mà dám loạn, bọn họ đừng hòng ở đây nữa.
Bọn họ còn phát hiện , Đường Quả dường như hề thấy bọn họ, trong lòng tức giận thôi.
Bất tri bất giác, đến dự tiệc gần đủ, vô vẫn đang cửa, mong chờ sự xuất hiện của Sơn Gian Nhân.
Chỉ là bọn họ đợi mãi đợi mãi, đều thấy Sơn Gian Nhân trong truyền thuyết . Chủ yếu là, những ở đây, nếu xâu chuỗi , cơ bản đều là những gương mặt quen thuộc.
Sơn Gian Nhân vẫn luôn lộ diện, hẳn là một gương mặt lạ, lẽ còn là một vị lão giả khí độ bất phàm.
“Hứa Xương Thịnh, ông Sơn Gian Nhân sẽ đến ? Sao thế ?”
Hứa Xương Thịnh cũng toát mồ hôi hột. Ông nghĩ Sơn Gian Nhân là sẽ thất hứa, nhưng hiện trường quả thực ai giống Sơn Gian Nhân, nhất thời chút nắm chắc.
Chu Huyên lúc lên tiếng, khóe miệng mang theo một nụ xa: “Sơn Gian Nhân là ai, chúng đều , chừng ngài đang ẩn nấp trong chúng . Đã nhận lời đến, chắc chắn sẽ nuốt lời. Không bằng, trực tiếp mời Sơn Gian Nhân lên phát biểu vài lời, thế nào?”
Hứa Xương Thịnh gật đầu, tán thành cách , hề phát hiện biểu cảm kỳ quái của Chu Huyên.
“Nhị thiếu gia nhã hứng ghê nhỉ?” Đường Quả nhỏ giọng , “Bọn họ sẽ chơi c.h.ế.t mất.”
“Sao là chơi c.h.ế.t, em chơi c.h.ế.t ? Cứ chờ xem, lát nữa bọn họ sẽ bò đất mà tìm tròng mắt của cho coi.”
Hứa Xương Thịnh và mấy vị đại diện bàn bạc xong, liền cầm micro lên : “Đầu tiên, hoan nghênh sự hiện diện của các vị. Tiếp theo đây, xin kính mời vị Sơn Gian Nhân mà mong đợi từ lâu lên phát biểu đôi lời.”