“Hoàng thượng, là cho kiểm tra phận của hai đó.”
Hoàng đế , chỉ thể đồng ý. Chuyện hôm nay, còn đường cứu vãn nữa .
Phái đoàn sứ giả của Bắc Vọng Quốc, vẫn gì về chuyện , thể thấy bọn họ chuẩn kỹ lưỡng.
Thôi thì nhận thua .
Sau khi nghiệm minh chính , Hách Liên Phong còn cách nào biện minh. Hai , kiểm tra thế nào cũng là tâm phúc của .
“Từng Định Vương là một nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, dũng mãnh thiện chiến, cho nên Đại Tề liên hôn với Bắc Vọng Quốc, kết giao hữu hảo, mới đồng ý chuyện . Đây là cam tâm tình nguyện, thể trách khác. Tuy nhiên sự thật là, Định Vương mắc bệnh nan y, giấu giếm . Sau vì Định Vương tìm một thể chữa khỏi bệnh cho , liền thể chờ đợi mà trừ khử , khiến quá thất vọng.”
“Chàng chỉ trừ khử , còn sỉ nhục , khiến Bắc Vọng Quốc của cũng chịu ô nhục. Chàng từng nghĩ, còn là công chúa của Bắc Vọng Quốc, nếu thật sự thành công, Bắc Vọng Quốc của sẽ trở thành trò cho bao nhiêu ?”
Giọng Đường Quả trở nên lạnh lẽo: “Định Vương, năm bảy lượt những chuyện , là phá hoại quan hệ hữu hảo giữa Đại Tề và Bắc Vọng Quốc ? Chàng coi gì, coi Bắc Vọng Quốc của gì, mượn để hãm hại Bắc Vọng Quốc, tổn hại danh tiếng của Bắc Vọng Quốc, rốt cuộc ý đồ gì?”
Một cái mũ siêu to khổng lồ chụp xuống, là điều Hách Liên Phong lường .
Hoàng đế thì ngạc nhiên, dù phái đoàn sứ giả cũng tay, chẳng là đang đợi lúc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4146-an-tat-vuong-gia-va-nguyen-phoi-84.html.]
“Hoàng đế Đại Tề, nếu sự việc điều tra rõ ràng, chúng cũng mặt Bệ hạ hỏi ngài, hành động của Định Vương là ý gì?”
Khuôn mặt tươi của Hách Kỳ cũng thu , trở nên nghiêm túc: “Hoàng đế Đại Tề, ngay từ đầu trong việc kết giao hữu hảo, các chân thành, giấu giếm chúng sự thật Định Vương là một tàn tật, nếu Định Vương điều thì thôi, nhưng chúng , Lạc Âm công chúa bốn năm nay, đều một ở trong viện, mỗi năm gặp Định Vương quá ba . Điều chứng minh, Định Vương coi thường Bắc Vọng Quốc và công chúa của chúng , là công chúa của chúng một vật trang trí trong phủ?”
“Hoàng đế Đại Tề, ngài nên , Lạc Âm công chúa là công chúa tôn quý nhất của Bắc Vọng Quốc, chứ là vật trang trí trong tưởng tượng của các !”
“Thứ hai, Định Vương vì một phụ nữ thể giúp đàn ông, mà mưu tính bẩn trong sạch của Lạc Âm công chúa, thủ đoạn hạ tiện như , hoàng đế Đại Tề, tin rằng chuyện ngài hề .” Hách Kỳ , “Bởi vì, tin một hoàng đế Đại Tề, thể trơ mắt Định Vương chuyện ngu xuẩn như heo .”
Hoàng đế Đại Tề: “…”
“ sự việc xảy , ngài vẫn cần cho chúng một lời giải thích, đương nhiên, chuyện vội, tiên, chúng xem Lạc Âm công chúa sẽ giải quyết chuyện như thế nào. Qua quan sát của tất cả chúng , đều hiểu rằng, Đại Tề thích hợp cho Lạc Âm công chúa sinh sống. Lạc Âm công chúa tôn quý của chúng , nên đối xử nhất, chứ coi thường, chà đạp như .”
Ánh mắt của Hách Kỳ rơi Đường Quả: “Lạc Âm công chúa, giữa nàng và Định Vương, nàng suy nghĩ gì.”
Lần Đường Quả dậy, ánh mắt nàng thẳng Hách Liên Phong: “Nếu Định Vương tuyệt tình như , hại tính mạng của , nơi Đại Tề , bản cung quả thật dám ở nữa. Cho nên, hôm nay bản cung quyết định, hưu .”
Đường Quả từ trong tay áo lấy một phong hưu thư chuẩn từ , ném thẳng mặt Hách Liên Phong.