Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 4322: Hoa Khôi (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:35:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngươi cầm lấy cái , mau .” Lục Ngọc Nhi thấy thiếu nữ mặt dùng ánh mắt căm hận , lòng khỏi đau nhói, nhịn sờ lên mặt thiếu nữ, trong lòng thầm than, may mà bà phát hiện kịp thời, nếu thì thật sự thể cứu vãn nữa.

 

Chắc chắn là do bà thường ngày ăn chay niệm Phật, nên Phật Tổ mới phù hộ cho bà, thể phát hiện Mạnh Thi Nhân chính là con gái của khi sai lầm lớn tạo .

 

Nếu nghĩ đến những kẻ béo phì đầu to tai lớn , thể sẽ đè lên hình gầy yếu của con gái bà, bắt nạt con gái bà, bà cảm thấy ngạt thở.

 

“Bà rốt cuộc còn giở trò gì nữa?” Mạnh Thi Nhân mắt đỏ hoe.

 

Bị những bắt đến kỹ viện một cách khó hiểu, vốn tưởng thể thoát , cô tài nào hiểu nổi, tại tú bà của Mỹ Tiên Viện đó còn hung dữ với cô, đột nhiên đỏ mắt, còn dùng vẻ mặt đáng thương cô, thậm chí còn thả cô .

 

Cô cảm thấy đây thể là tú bà đang giở trò khác, cô tin độc ác đột nhiên thả cô .

 

mặt dây chuyền ngọc trong tay, mặt dây chuyền đơn giản, chỉ cho cô , còn tặng thứ quý giá như cho cô.

 

Lục Ngọc Nhi thấy Mạnh Thi Nhân chằm chằm mặt dây chuyền ngọc, vội : “Thứ ngươi hãy đeo sát , quan trọng, đừng mất, cũng đừng bán , nó liên quan đến phận của ngươi. Mau , rời khỏi đây thì đừng đầu .”

 

Mạnh Thi Nhân nửa tin nửa ngờ, sờ sờ cổ tay trói đến đỏ ửng, mặt dây chuyền ngọc, dáng vẻ của Lục Ngọc Nhi, dường như giả dối.

 

Hay là, thử xem?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4322-hoa-khoi-1.html.]

Mạnh Thi Nhân bỏ , bước chân nhanh dần, cảm thấy ai đuổi theo, cô liền chạy thục mạng, một chạy xa.

 

Lục Ngọc Nhi mặt đầy vẻ nỡ ở con hẻm nhỏ, bóng lưng Mạnh Thi Nhân biến mất, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Ngọc Nhi, bà khó khăn lắm mới tìm con gái, tại nhận ?” một bà lão bên cạnh hỏi.

 

Lục Ngọc Nhi lắc đầu, hốc mắt đỏ, nước mắt bên trong sắp kìm nữa, chỉ thể dùng khăn tay nhẹ nhàng lau : “Nó bây giờ dù cũng là con gái của một thương nhân, trong sạch, còn hơn là một tú bà ở thanh lâu như . Một khi , nó là con gái ruột của , cả đời nó sẽ ngẩng đầu lên , càng thể nhà nào để ý đến nó.”

 

“Cứ như , hy vọng mặt dây chuyền ngọc đó thể mang đến cho nó một vận mệnh khác.”

 

“Mặt dây chuyền ngọc đó lai lịch gì ?” Bà lão kinh ngạc hỏi.

 

Lục Ngọc Nhi lắc đầu: “Dù cũng là đồ của nhà giàu , là lấy từ nha đầu chạy nạn , nha đầu đó trông như dân tị nạn, một mặt dây chuyền ngọc quý giá như , chắc chắn đơn giản. Ta kiểm tra , nha đầu đó vết bớt đặc biệt gì, con gái cũng . Cũng cho dò hỏi, nha đầu phận rõ, lưu lạc bên ngoài nhiều năm. Tục ngữ nữ đại thập bát biến, chắc thể lấy giả thật.”

 

“Cho dù phát hiện cũng , con gái gì cả, đây chẳng qua là do một tặng cho nó thôi.”

 

Lục Ngọc Nhi lau nước mắt, trở dáng vẻ tú bà của Mỹ Tiên Viện: “Đi thôi, xem nha đầu tắm rửa sạch sẽ , Lưu đại nhân còn đang đợi đấy.”

 

Lục Ngọc Nhi trong lòng khinh bỉ, lão già dê đó, chỉ thích những cô bé mới lớn, nếu tình cờ gặp nha đầu chạy nạn , bà còn tìm một dung mạo đoan chính hơn con gái để giao nộp.

 

 

Loading...