Sự đối xử thế nào nhỉ? Không là cao cao tại thượng, cũng là nóng lòng cầu thành, học cái gì, đều là để bọn chúng dựa theo hứng thú mà học.
Không chỉ như , còn thể kể chuyện, nội dung phong phú, câu chữ nông cạn đơn giản, một chút cũng giống những thứ tối nghĩa khó hiểu mà bọn chúng học .
Ở đây, , bọn chúng sẽ Đường Quả khen ngợi, còn thưởng đủ loại đồ ăn ngon.
Làm sai, sẽ phê bình, nhưng sẽ đả kích đến sự tự tin của bọn chúng.
Nếu ai chua xót nhỉ? Chính là những sách khá chua xót, đám củ cải nhỏ , là kỹ thuật đầu t.h.a.i khá ? Mới thể Tĩnh Sơn công chúa chỉ điểm.
Không giống như bọn họ, chỉ thể gửi mời đến cửa bái phỏng, mà cũng tất cả Tĩnh Sơn công chúa đều gặp, dùng văn chương đả động nàng mới .
Cho nên mỗi gửi mời, đều thể hiện tài hoa của một chút, một tự nhận tài thức đủ, chỉ thể cửa mà .
bình thường cũng cơ hội gặp mặt, bởi vì Tĩnh Sơn công chúa đặc biệt thích tham gia các loại thi từ hội, còn mang theo đám củ cải nhỏ . Lúc đó, bọn họ liền thể tiến lên thỉnh giáo.
Bọn họ sở dĩ tôn sùng Tĩnh Sơn công chúa, chỉ là chiết phục tài hoa của nàng, còn một điểm chính là, nàng bao giờ ghét bỏ, chê bai tác phẩm của bất kỳ ai, sẽ cho sự tôn trọng lớn, còn mỗi một đối với sự vật đều cách hiểu khác .
Lời , bọn họ cảm thấy thoải mái, giống như bình thường tranh luận với khác, ai cũng giữ ý kiến của , tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Đám Đường Văn Phan, đương nhiên là cận Đường Quả.
Bọn họ vẫn luôn mưu tính, để Đường Văn Phan củng cố địa vị, tương lai lên Hoàng đế.
Đáng tiếc Hoàng đế đang độ tráng niên, thể vô cùng , một chút cũng thấy dấu hiệu suy yếu, Đường Văn Phan thể sẽ đợi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4413-hoa-khoi-92.html.]
Đường Văn Phan vốn dĩ là một lúc nào cũng nghiêm túc, khi nỗ lực một thời gian, phát hiện địa vị của vẫn thể lay chuyển, phụ hoàng biểu hiện hài lòng với , liền thả lỏng một chút.
Mắt thấy tuổi tác Mạnh Thi Nhân ngày càng lớn, Vân Trân trưởng công chúa thao tâm chuyện , bản Mạnh Thi Nhân cũng bắt đầu sốt ruột .
Nàng sắp hai mươi lăm, là một lão cô nương, trong lòng nàng hoảng loạn hơn bất cứ ai, loại tín ngưỡng từng kiên trì , hình như đều đang dần dần biến mất.
Điều duy nhất đáng an ủi là, Đường Văn Phan bất luận là , là tâm đều ở chỗ nàng .
Cuối cùng, sự đề nghị của Vân Trân trưởng công chúa, Đường Văn Phan quyết định vẫn là tiên nạp Mạnh Thi Nhân trắc phi, còn hứa hẹn, tương lai lên Hoàng đế, Mạnh Thi Nhân nhất định là Hoàng hậu. Thế là, Mạnh Thi Nhân thỏa hiệp.
Hoàng đế thấy bọn họ đều thương lượng xong, cũng khó, liền đồng ý, là ghi ngọc điệp. Dù cũng là Thái t.ử trắc phi, vẫn chút phận.
Dù Thái t.ử tương lai cũng sẽ kế thừa đại thống, tùy lăn lộn thế nào thì lăn lộn, Thái t.ử bây giờ chính là một tấm mộc.
Mạnh Thi Nhân thực trong lòng vui nổi, theo quy củ, nàng mặc màu đỏ tươi, còn theo lễ nghĩa, kính rượu, thỉnh an Thái t.ử phi.
Ngay từ đầu nàng còn cảm thấy, Thái t.ử phi chắc chắn sẽ khó nàng , nhưng tin tưởng Đường Văn Phan sẽ bảo vệ nàng , nên cũng sợ. Nếu Thái t.ử phi thông minh, cũng chỉ là tự đào mồ chôn .
Tuy nhiên ngờ tới, Thái t.ử phi vô cùng khiêm nhường, hề khó nàng nửa điểm, thậm chí chu đáo, để bạc đãi nàng một chút nào.
Biểu hiện , ngược khiến nàng hoảng loạn.
Đường Văn Phan mỗi ngày đều ngủ phòng nàng , Thái t.ử phi ban ngày vẫn đối xử với nàng vô cùng hòa thiện. Mặc dù thứ đều , nhưng Mạnh Thi Nhân chính là cảm thấy bất an.
Tính cách của nàng chính là, sống thoải mái , bên cạnh cũng sẽ quá thoải mái.