“Không ở chứ?” Những khác cũng tò mò.
Lý Vân tiếp tục : “Trước đây lúc cô m.a.n.g t.h.a.i đứa đầu, vẫn kết hôn, nhưng cũng thường xuyên thấy cô xuống lầu dạo, lúc đó cô như thế , mà là mỗi ngày đều híp mắt, tay còn cầm một cuốn sách, vui vẻ cho đứa bé trong bụng . Không , lát nữa mua cuốn sách, cho bảo bối của , thể sinh một cô con gái như Quả Quả.”
“Mọi Dương Vũ Huyên bây giờ xem, cả trông vô cùng trầm lặng, rõ ràng là mà.” Giọng Lý Vân hạ thấp thêm một tông, “ nghi ngờ cô trầm cảm .”
Trong tình huống còn đang mờ mịt, Lý Vân quyết định tung một cú lớn: “Mọi đừng tưởng đây là bệnh nhỏ, đến bệnh viện, bàn tán sản phụ chỉ vì bệnh trầm cảm, mà trực tiếp nhảy lầu, m.a.n.g t.h.a.i nhảy lầu, sinh con xong, ôm con nhảy lầu.”
Lời của Lý Vân, khiến đám bà thím xung quanh giật nảy , còn những t.h.a.i p.h.ụ thì vẻ mặt nghiêm túc, rõ ràng là những chuyện .
Thế là, Lý Vân một buổi phổ cập kiến thức cho đám bà thím , bản cô văn hóa cũng khá cao, dùng phương pháp khá khoa học để phổ cập cho những .
Bà Ngô là căng thẳng nhất: “Vân Vân, con chứ? Có cần gọi Tiểu Hà qua ở cùng con , nó cứ công tác suốt, bỏ bê con, lỡ như bệnh thì ?”
“Mẹ, yên tâm , con , đừng gọi , lời lắm, lời thì lập tức cút quỳ bàn phím.”
Lại Đường Quả đến bệnh viện, cho Dương Vũ Huyên thời gian đổi ý, cô hỏi y tá của bệnh viện, trình bày rõ tình trạng của Dương Vũ Huyên.
Y tá hỏi Dương Vũ Huyên vài câu, dựa theo biểu hiện của cô để phán đoán, cuối cùng khuyên cô nên đăng ký khoa tâm lý.
Dương Vũ Huyên thực chút lùi bước, cô sợ nhất chính là cô mẩy, cô bệnh. trong lòng cô thực sự khó chịu, khi phủ nhận, sẽ càng thêm áp lực buồn bã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4552-nu-phu-cuc-doan-23.html.]
Đường Quả luôn nắm lấy tay cô, dỗ dành cô khám bệnh.
Đường Quả là chuẩn mà đến, ngày hôm nhờ Hệ thống giúp tra cứu bác sĩ tâm lý của bệnh viện , vặn một nhân vật cấp chuyên gia hôm nay sẽ mặt. Đối phương một tuần thể sẽ mặt một ngày, nhưng tình hình hiện tại chính là, nhiều đối với phương diện tâm lý vẫn đủ coi trọng.
Rất nhanh, bọn họ gặp bác sĩ tâm lý, trông thực trẻ, lẽ chỉ mới ngoài ba mươi, hơn nữa còn vô cùng xinh . Bởi vì cô trẻ, cho dù đến đăng ký khám, cũng đăng ký của cô .
điều thu hút Đường Quả nhất là, bên cạnh nữ bác sĩ tâm lý trẻ tuổi , còn một bé đang , xem chừng hẳn là lớn hơn cô một chút.
Sau khi cô bé , liền dời mắt nữa, bé dường như cũng chú ý tới ánh mắt của cô, ngẩng đầu lên, nhàn nhạt liếc cô một cái.
Dáng vẻ hai đứa trẻ bốn mắt , khiến mặt Dương Vũ Huyên cũng thêm chút nụ .
“Tiểu Phồn, con đưa em gái ngoài .” Nữ bác sĩ trẻ tuổi vỗ nhẹ lên đầu bé, “Mau .”
Cậu bé gọi là Tiểu Phồn, gấp cuốn sách tay , đến mặt Đường Quả, liếc cô một cái: “Đi thôi.”
“Tiểu Phồn, giọng điệu của con thể hòa hoãn hơn một chút, như sẽ em gái sợ đấy, sẽ em gái nào chơi với con .”
“Con...” Tạ Phồn hừ một tiếng, định mới thèm chơi với con gái , con gái là phiền phức nhất. thấy đôi mắt xinh của Đường Quả, dùng sức mím môi, cố gắng đè nén câu thốt xuống, đó mới , “Biết ạ.” Nghe giọng điệu thì, quả thực ôn hòa hơn lúc nãy nhiều.