Đường Quả bé kỳ quặc kiêu ngạo, chút bướng bỉnh mắt , tâm trạng trở nên .
“Thực cũng khá thông minh, chỉ kém một chút.” Đường Quả , cô phát hiện Tạ Phồn vẻ căng thẳng, “Ít nhất ngoài , thấy đứa trẻ nào thông minh hơn trong những cùng trang lứa, cho nên cho phép trở thành bạn của .”
Trong lòng Tạ Phồn chút kỳ quặc, nhưng đôi mắt thành thật mà sáng lên. Bởi vì Đường Quả đủ thông minh, mà thể tính nhẩm sáu chữ , cái đều bắt đầu, đối phương nghĩ cũng cần nghĩ, con liền đáp án, cường đại.
“Chị cũng đăng ký lớp tính nhẩm cho bé ?” Dư Ngữ kinh ngạc, cô quả thực đăng ký lớp tính nhẩm cho con trai , nhưng tiền đề là bản Tạ Phồn thích, ở phương diện vô cùng thiên phú, mới khá ủng hộ.
Đứa trẻ chút thiên phú nào ở phương diện , nỗ lực khắc khổ đến , cũng chỉ mạnh hơn bình thường một chút. Chỉ đứa trẻ thiên phú, mới thể thử thách tính nhẩm ngày càng nhiều chữ . Dư Ngữ cảm thấy nhất thiết bắt con trai tham gia loại thi đấu tính nhẩm , chịu nổi bản Tạ Phồn hứng thú.
Nghe Tạ Phồn Đường Quả thể tính nhẩm sáu chữ , cô thực sự kinh ngạc, cô bé cũng chỉ năm tuổi thôi. Độ tuổi , thực sự quá nhỏ.
Cho nên cô theo bản năng cho rằng, bản Đường Quả thiên phú, đồng thời cũng thể thiếu sự rèn luyện .
Hệ thống: * , Ký chủ đại đại là một linh hồn lão quái vật, tinh thần lực và linh hồn cường đại, khu khu sáu chữ thì tính là cái gì?*
Dương Vũ Huyên chút mờ mịt, lắc đầu: “Không , chỉ học mẫu giáo thôi.” Thực trong lòng cô chút áy náy, đột nhiên trở nên khó chịu, cô thực sự với Quả Quả, cô mà Quả Quả thông minh như .
“Quả Quả, ở trường mẫu giáo của con, lớp tính nhẩm ?” Dư Ngữ hỏi.
Đường Quả lắc đầu: “Không ạ.”
Dư Ngữ hiểu , đây mới là thiên tài thực sự. Cô với Dương Vũ Huyên: “Quả Quả đứa trẻ đơn giản, bồi dưỡng cho , đừng lỡ dở thiên phú của con bé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4555-nu-phu-cuc-doan-26.html.]
Đường Quả là từ chối, cô chỉ dạy Tạ Phồn thôi, ngờ vị bác sĩ tâm lý phát hiện cái gì.
“ sẽ cân nhắc.” Dương Vũ Huyên xoa đầu Đường Quả, trong lòng đang nghĩ gì. Con gái ưu tú, quả thực thể lỡ dở. Vậy thì, cô nên thế nào đây?
Dư Ngữ sự mâu thuẫn của Dương Vũ Huyên, : “Thực bất kể thiên phú gì, quan trọng nhất vẫn là đứa trẻ thích, tuổi còn nhỏ, nhiều thứ nhất là do hứng thú thúc đẩy.”
Mặc dù thiên phú đáng quý, nhưng vì thiên phú, mà giam cầm một đứa trẻ c.h.ế.t dí trong một vòng tròn, cô là tán thành.
“Quả Quả sang năm là lên tiểu học đúng ?” Dư Ngữ hỏi.
Dương Vũ Huyên Đường Quả một cái, gật đầu.
Dư Ngữ , lập tức về trường tiểu học mà Tạ Phồn hiện đang theo học, còn về đủ loại điểm của ngôi trường .
Dương Vũ Huyên sửng sốt một chút, : “Còn bốc thăm trúng .”
Dư Ngữ ngược một chút cũng lo lắng : “Quả Quả hẳn là thể học, ngoài bốc thăm, trường tiểu học tuyển sinh đặc cách, với việc Quả Quả nhỏ như thể tính nhẩm sáu chữ , hẳn là thể tuyển . Năm nay chị thể lưu ý , đến lúc đó canh thời gian đăng ký.”
“Vậy .” Dương Vũ Huyên ghi nhớ chuyện trong lòng, “Được, cảm ơn bác sĩ.”
Đường Quả trực tiếp đưa Dương Vũ Huyên về nhà, mà ôm điện thoại tìm quán ăn tư nhân mà Hệ thống giúp cô tìm, đề nghị Dương Vũ Huyên đến chỗ ăn cơm. Dương Vũ Huyên từ chối, thực cô thiếu tiền, thì cô còn tài sản hôn nhân nữa.