“Thật sự bảo bối ?” Lôi Vũ đến chỗ ngọn núi bí cảnh từng xuất hiện, cuối cùng cũng tin lời Ngao Hiển và Đường Quả, “Các bên trong sát cơ trùng trùng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ?”
Ngao Hiển: “Có lẽ là do tên biến thái thời Thượng Cổ nào đó bày , lấy cái mạng nhỏ của đám chúng .”
“Cũng khả năng.” Lôi Vũ truy cứu thêm nữa, ánh mắt đảo qua đảo Đường Quả và Giang T.ử Lâm, cuối cùng buông một câu, “Đổi ?”
Đường Quả: “…”
Vì nguy cơ ở Hoang Hải giải trừ, Đường Quả quyết định đến địa điểm tiếp theo. Nàng dự định gặp mặt tất cả những Tiên nhị đại quan hệ với , nhắc nhở một chút, tránh để họ Vân Nhất Trần tính kế cướp đoạt khí vận mà gặp nạn oan uổng.
Nghe Đường Quả , hai còn chút nỡ, gặp , ở uống hai ly ?
“Ta là cảnh giới Tiên Quân .”
Ngao Hiển: “…”
Lôi Vũ: “…”
Không sánh bằng, sánh bằng.
Bọn họ cách cảnh giới Tiên Quân còn một đoạn khá xa, ngờ Đường Quả một bước thăng cấp. Đây là biến thái do ông trời cố tình sắp xếp để đả kích bọn họ đúng ?
“Các ngươi đừng mải chơi nữa, sớm ngày thăng cấp Tiên Quân . Lúc đến còn gặp Lâm Sở, định bế quan , đạt Tiên Quân thì xuất quan.”
Sắc mặt Ngao Hiển và Lôi Vũ cực kỳ khó coi, kẻ ham chơi nhất trong đám bọn họ mà cũng nghiêm túc như .
Lâm Sở yếu hơn bọn họ nhiều, nếu Lâm Sở vượt mặt, bọn họ còn mặt mũi nào nữa?
“Bế quan thôi.” Ngao Hiển .
Lôi Vũ gật đầu: “Vốn dĩ còn ngoài dạo chơi, thôi thì về tu luyện . Nếu tên nhóc Lâm Sở đó vượt qua, chắc chắn sẽ lão t.ử nhà đ.á.n.h cho nở hoa.”
Hai chào Đường Quả một tiếng, lượt trở về nhà bế quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4664-tien-nhi-dai-trong-truyen-sat-the-chung-dao-31.html.]
Bế quan vẫn là ở nhà an nhất, ai bên ngoài sẽ xảy chuyện gì.
Khi Đường Quả tiến đến địa điểm tiếp theo, nàng truyền tin cho Lâm Sở: “Lôi Vũ, Ngao Hiển hai bế quan, dự định một đột phá đến cảnh giới Tiên Quân.”
Lâm Sở vốn định tu luyện đàng hoàng, nhưng hề ý định bế t.ử quan.
Vừa nhận tin nhắn của Đường Quả, sắc mặt đại biến: “Mẹ kiếp, hai tên đó , âm thầm bế quan tu luyện, đây là bỏ xa , đó nhạo ?”
“Không , bế quan.”
Lâm Sở hùng hổ xông tìm Đan Đế, lớn tiếng la hét: “Cha, cha, con bế quan.”
Đan Đế đang nghiên cứu đan d.ư.ợ.c, thấy Lâm Sở đột nhiên xông , còn đòi bế quan, chút hoang mang: “Đang yên đang lành bế quan?”
Lâm Sở bán Đường Quả, chuyện nàng tu luyện đến Tiên Quân. Một phần nguyên nhân là, nếu cho cha , chắc chắn sẽ ăn mắng, cũng chẳng chuyện gì to tát, thôi đừng .
“Hai tên nhóc Ngao Hiển và Lôi Vũ lén lút bế quan, quá đáng ghét.”
Đan Đế chợt hiểu: “Vậy thì bế quan , con thể bế quan ? Không là tĩnh tâm ?”
“Được!” Lâm Sở hung hăng , “Dù con cũng là con trai của cha, thể nào cũng đội sổ .”
Đan Đế hiền từ xoa đầu Lâm Sở: “Đừng gượng ép, con giống bọn chúng, vạn sự cứ thuận theo tâm ý, suy ngẫm nhiều về luyện đan là .”
“Cha, con .” Lâm Sở trong lòng cảm động, vẫn là cha nhất, “Vậy con bế quan đây.”
“Ừ.”
Đan Đế suy nghĩ một chút, liền truyền tin cho Long Đế và Lôi Đế. Biết Ngao Hiển và Lôi Vũ thực sự bế quan, ba đều cảm thấy an ủi, cảm giác con cái nhà trưởng thành .
Ba Lâm Sở bế quan, Đường Quả và Giang T.ử Lâm cũng rời khỏi Hoang Hải.