Ba men theo con đường cũ trở , ngờ giữa đường gặp Vân Nhất Trần vặn .
Đường Quả khi thấy Vân Nhất Trần, lập tức lên tiếng gọi: “Nhất Trần ca, đến đây rèn luyện ?”
Đường Quả bước nhanh đến mặt Vân Nhất Trần, Vân Nhất Trần nụ của Đường Quả, nhất thời nên gì.
“Nhất Trần ca, dạo tu vi của hình như tăng lên ít, quả nhiên rèn luyện vẫn là ích. Cha lừa , phiền , nhất định thể tu luyện nhanh.”
Bị Đường Quả như , Vân Nhất Trần càng gì, may mà bản gã vốn giỏi ăn , Đường Quả bình thường cũng để ý, gã chỉ cần ừ hữ đáp là .
Không hiểu , rèn luyện ngoài liên tục gặp chuyện thuận tâm, mặc dù tu vi của gã vẫn tăng lên nhanh ch.óng, nhưng luôn cảm thấy chỗ nào đó .
Giống như, chuyện nên diễn như thế .
“Tiểu Quả, ở đây?” Vân Nhất Trần cuối cùng cũng hỏi câu hỏi, ngược nghi ngờ gì, chỉ là thuận miệng hỏi một câu.
Đường Quả đáp: “Đến tìm Thủy Dạng chơi,” Đường Quả chỉ về vị trí của Thủy Dạng, “Đây là Thủy Dạng, bạn của .”
Thủy Dạng sắc mặt nhạt nhẽo gật đầu, đ.á.n.h giá Vân Nhất Trần từ xuống , khỏi nhíu mày, đây mới là tên tiểu bạch kiểm mà Đường Quả b.a.o n.u.ô.i ?
Sao kém xa bên cạnh cô thế ?
Không đúng!
Trong đầu Thủy Dạng đột nhiên hiện lên một cụm từ: Đạp hai thuyền.
Cô mím môi , hóa là , thật chơi nha.
Quang minh chính đại đạp hai thuyền, xem Vân Nhất Trần Giang T.ử Lâm, còn Giang T.ử Lâm Vân Nhất Trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4667-tien-nhi-dai-trong-truyen-sat-the-chung-dao-34.html.]
Lợi hại nha, mà vẫn thể an tâm theo bên cạnh Đường Quả, thủ đoạn , thật sự lợi hại.
Đường Quả cảm nhận ánh mắt của Thủy Dạng đổi, cả đều .
“Thủy cô nương.” Vân Nhất Trần chào một tiếng, Thủy Dạng nhàn nhạt đáp một tiếng.
Thái độ lạnh nhạt, cao cao tại thượng đó của Thủy Dạng, đặc biệt là ánh mắt trêu tức của đối phương, khiến trong lòng gã thoải mái. Đám Tiên nhị đại của những cường giả Tiên giới , căn bản là coi thường những tu sĩ phi thăng từ hạ giới lên như bọn gã.
Từ khi đến Tiên giới, gã chịu vô cái khinh bỉ.
Giống như những ngày tháng ở Vân gia đây, nhục mạ, ức h.i.ế.p. Đó là thời gian tăm tối nhất trong cuộc đời gã, lúc đó gã thề, nếu cơ hội, nhất định khiến những kẻ đó hối hận, gã .
Mà những kẻ ở Tiên giới coi thường gã , sẽ một ngày, cũng hối hận kịp, ngước Vân Nhất Trần gã.
Trong đầu Vân Nhất Trần nghĩ nhiều, bề ngoài ngược bình tĩnh.
“Nhất Trần ca, tiếp tục rèn luyện , sẽ phiền , tránh lỡ việc tu luyện của .” Đường Quả liếc hiểm địa phía , còn bụng nhắc nhở một câu, “Bên trong chút nguy hiểm, nhất định cẩn thận.”
Nàng thấy Vân Nhất Trần mang theo hai , chắc là để họ đợi ở đó. Vân Nhất Trần chính là như , khi một việc, vẫn thích của Đường gia theo. Chủ yếu là, gã lấy bảo bối gì hai , trắng là, gã sợ đồ Đường gia dòm ngó.
Hừ, đúng là tâm tư tiểu nhân.
Đường gia do Thanh Đế cai quản, thiếu chút đồ đó ? Cho dù trân quý đến , Thanh Đế cũng thể cướp đồ của khả năng trở thành con rể .
Nhìn Vân Nhất Trần bước hiểm địa, khóe môi Đường Quả ngậm , nếu nàng đoán sai, lúc Vân Nhất Trần cứu Thủy Dạng, liền thám hiểm hiểm địa nữa.
Lần thành công bỏ lỡ Thủy Dạng, gã thế tất thám hiểm hiểm địa, c.h.ế.t chắc chắn sẽ c.h.ế.t, nhưng phần lớn sẽ khiến gã tổn thất ít.
Chịu chút khổ sở cũng .