Đường Quả đưa Kim Hằng về nhà, trong nhà ai.
Trần Ngọc Phân và Đường Thực, bây giờ đều khá bận rộn.
“ đưa đến phòng , đó đưa đến nhà ăn của xưởng ăn cơm.” Bây giờ Đường Quả ở nhà, ăn cơm đều đến xưởng ăn. Đến nay, nhà vẫn cho cô nấu cơm, cô cũng thích nấu cơm cho lắm.
Kim Hằng quan sát sân nhỏ xinh mặt, thật ngờ, trong sân ít hoa cỏ.
Mấy năm nay, khi cuộc sống khá hơn, nhà họ Đường sửa sang nhà cửa, tạm thời ý định xây nhà lầu. Cả nhà đều thích sân rộng rãi , thế nên mới bộ dạng như bây giờ.
Những hoa cỏ , là do Đường Quả trồng.
Thỉnh thoảng, cô còn dẫn học sinh về nhà ngắm hoa cỏ.
Người dân ở mấy thôn gần đó, phần lớn đều sửa sang nhà cửa, một nhà khá giả hơn thì trực tiếp đập nhà cũ xây .
Kim Hằng cảm thấy, nơi quá khác so với những gì nghĩ.
Sau khi thôn, những gặp đường, cũng như tưởng tượng, ai cũng thể mặc quần áo vá.
Nếu Đường Quả điều , chắc chắn sẽ với Kim Hằng, dân ở mấy thôn gần đó, thể mặc đồ cũ, nhưng mặc đồ vá thì gần như thể. Chỉ riêng quần áo thải loại từ xưởng, cũng đủ cho họ mặc.
“Đi thôi, thầy Kim.”
Sau khi Đường Quả sắp xếp phòng cho Kim Hằng, liền gọi về phía xưởng.
Kim Hằng hồn, theo bên cạnh Đường Quả.
Trên đường, Đường Quả nghiêm túc giới thiệu cho Kim Hằng về tình hình của thôn trong mấy năm gần đây, Kim Hằng chăm chú, càng càng cảm thán. Một ngôi thôn tiềm năng như , mấy bạn học dạy của đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4774-em-chong-51.html.]
Sau khi ăn cơm với Kim Hằng ở nhà ăn, Đường Quả dẫn tham quan xưởng. Hễ ai thấy cô đều chào hỏi, cô sẽ nhân tiện giới thiệu với , Kim Hằng là giáo viên mới của trường.
Người trong thôn đối với nghề giáo viên, một sự tôn trọng từ tận đáy lòng, dù là thường ngày chua ngoa cay nghiệt, là giáo viên của trường tiểu học thôn, biểu cảm cũng sẽ trở nên cung kính.
Kim Hằng là đầu tiên đối xử với thái độ như , ban đầu chuẩn sẵn, trong thôn thể nhiều phụ cho con học, thế nào.
Tình hình bây giờ là, đến trường chỉ cần nghiêm túc dạy kiến thức, cần lo lắng những chuyện khác.
Anh , tất cả những đổi , chắc hẳn đều xuất phát từ nhà họ Đường.
Anh cũng chú ý thấy, những qua , Đường Quả với ánh mắt khác biệt, loại cảm kích từ tận đáy lòng đó, ai thể giả vờ .
“Thầy Kim, ngày mai sẽ dẫn đến trường xem, quen với môi trường, ngày sẽ chính thức tiếp xúc với học sinh.”
Kim Hằng trả lời: “Được.”
“ , thầy Kim, giỏi những môn nào?” Đường Quả hỏi.
Môn Ngữ văn và Toán của trường, vấn đề gì.
Mấy giáo viên lớn tuổi, thư pháp đều khá , thỉnh thoảng sẽ dạy học sinh lớp thư pháp.
tuổi của họ cao, đợi đến khi trường giáo viên trẻ thế, cũng là lúc họ nghỉ hưu.
Đường Quả hy vọng, thể thêm nhiều giáo viên trẻ, tiếc là những năng lực, đều đến trường , thành phố lớn phát triển. Số còn , thì đủ năng lực.
Dạy tiểu học, vẫn sự khác biệt lớn so với dạy mẫu giáo.
“Chắc là đều .” Kim Hằng nghĩ về những gì giỏi, kiến thức , dạy học sinh tiểu học vẫn là dư sức.