Xuyên Nhanh:Nữ Phụ Pháo Hôi Quyết Định Đình Công - Chương 4795: Em Gái Chồng (72)

Cập nhật lúc: 2026-04-29 01:49:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêu Văn Văn để ý đến đống bùn nhão Hạ Trì , đến một tiếng chào hỏi cũng chẳng buồn mở miệng, giả vờ như quen mà bỏ .

 

Hạ Trì nhớ tới Hạ Bình, liền gọi Diêu Văn Văn : “Cô về thăm A Bình ?”

 

Diêu Văn Văn giả vờ như thấy, rảo bước nhanh hơn, thoắt cái biến mất khỏi tầm mắt của Hạ Trì. Đi thăm cái của nợ đó á? Thôi dẹp , bây giờ ả vứt bỏ còn kịp, may mà nhà họ Hạ chịu nhận đứa trẻ đó.

 

Nếu ả mang cũng là một gánh nặng.

 

“A Bình nhớ ?” Câu hỏi của Đường Thực khiến Hạ Trì sững sờ.

 

“Chỉ là cảm thấy ly hôn lâu như , cô từng về thăm A Bình, đứa trẻ nào mà nhớ chứ?”

 

Đường Thực lắc đầu: “Có lẽ, nên về hỏi ý kiến con trai xem .”

 

Theo như , Diêu Văn Văn căn bản hề quan tâm đến đứa con trai Hạ Bình , gần như từng chăm sóc. Cùng lắm chỉ là, mỗi ngày theo sự phân phó của nhà họ Hạ, đưa đứa trẻ học.

 

Anh từng chạm mặt vài đường, quan hệ của hai con xa lạ.

 

Nên là thái độ của Diêu Văn Văn tồi tệ, Hạ Bình sợ hãi ả. Nếu dễ đụng mặt khác, chừng Diêu Văn Văn sẽ những hành động tay chân quá khích.

 

Hạ Trì như điều suy nghĩ, thực là một kẻ ngu ngốc, ngược đầu óc còn khá thông minh, Đường Thực nhắc nhở như , liền hiểu điều gì đó.

 

Tối hôm đó, Hạ Trì ở nhà họ Đường ăn cơm.

 

Đường Quả thấy chuyện Hạ Trì và Đường Thực bàn bạc, vẫn chút kinh ngạc, Hạ Trì phác thảo mô hình ban đầu của siêu thị.

 

Đến lúc hiểu, bản Hạ Trì vẫn chút tiềm năng, chỉ là hơn hai mươi năm ai thể thức tỉnh . Bây giờ lẽ là trải qua chuyện gì đó, đột nhiên giác ngộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4795-em-gai-chong-72.html.]

Đã Hạ Trì phác thảo mô hình siêu thị, Đường Quả cũng dệt hoa gấm một phen, chọn lọc một vài điểm cần lưu ý khi mở siêu thị.

 

Đường Thực còn lấy cuốn sổ nhỏ , ghi chép bộ những thứ hữu ích, nhân tiện cũng đưa cho Hạ Trì một cuốn sổ nhỏ.

 

Anh những chữ như bùa vẽ cuốn sổ nhỏ của Hạ Trì, khóe miệng giật giật dữ dội: “Hạ Trì, cái quái gì ?”

 

Hạ Trì liếc nét chữ sạch sẽ, gọn gàng, trôi chảy của Đường Thực, vội vàng lấy tay che cuốn sổ nhỏ : “Anh Thực đừng , học ít mà.”

 

“Cậu cũng học ít ? Chữ mà cho xem ? Tương lai ông chủ lớn , chữ , cũng dùng bính âm, chữ đồng âm để thế ? Vậy khác thấy, chẳng c.h.ế.t . Về nhà luyện tập nhiều , ít nhất cũng chữ cho ngay ngắn, nhận cho đủ chữ. Nếu á, dễ chịu thiệt thòi lắm.”

 

Hạ Trì vội vàng gật đầu, ghi nhớ điều .

 

Hôm đó, khi Hạ Trì trở về, đổi hẳn thói quen tắm rửa xong là ngủ như , mà bên cạnh Hạ Bình bài tập.

 

Hạ Bình cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng quản bố .

 

Liên tiếp mấy ngày, Hạ Trì rõ ràng để tâm đến Hạ Bình hơn nhiều, đặc biệt là lúc Hạ Bình bài tập, Hạ Trì đều ở đó. Hạ Bình cũng cảm nhận , bố đổi .

 

Không chỉ ở bên cạnh bài tập, còn mua đồ ăn ngon cho bé, cuối cùng còn đề nghị cuối tuần dẫn chơi.

 

Hạ Bình cứ ngỡ đang mơ, cho đến khi Hạ Trì hỏi gặp Diêu Văn Văn , Hạ Bình mới nhịn một câu: “Bố ơi, bố cần con nữa, định đưa con ?”

 

“Sao thể chứ?” Hạ Trì vội vàng phủ nhận, hiểu Hạ Bình nghĩ như , hốc mắt đỏ hoe của Hạ Bình, mới hiểu bố như khốn nạn đến mức nào.

 

Dưới sự khẳng định hết đến khác của Hạ Trì, Hạ Bình mới an tâm, hai bố con một cuộc trò chuyện từ tận đáy lòng.

 

Hạ Bình hiểu bố bé thực sự lên, những chuyện với bé đều đang dần dần thực hiện, con cũng cởi mở hơn nhiều.

 

 

Loading...