Giờ chơi, Đường Quả đang chấm bài tập trong lớp, liền thấy nhiều học sinh vây quanh Hạ Bình.
Tai cô thính, thấy Hạ Bình đang chia đồ ăn vặt cho các bạn, còn tự hào rằng, đây đều là do bố bé dẫn bé lên thành phố mua.
Còn một vài món đồ chơi nhỏ, chia sẻ cho các bạn cùng chơi, cũng tự hào rằng, đều là do bố bé mua.
Nghe đến đây, Đường Quả liền hiểu , hai bố con Hạ Trì chắc hẳn hòa, hơn nữa Hạ Trì sự đổi, mới khiến Hạ Bình sự biến chuyển rõ rệt như .
Gạt Diêu Văn Văn sang một bên, đứa trẻ Hạ Bình thực sự khiến yêu mến. Hiểu chuyện, thành tích học tập , từ lúc nhập học đến nay luôn khiến yên tâm.
Chỉ là nghĩ sâu xa hơn, một đứa trẻ hiểu chuyện như , chắc chắn từng trải qua chuyện gì đó .
Hạ Trì ở bên cạnh Hạ Bình một thời gian, liền bắt đầu bận rộn với việc mở tiệm tạp hóa, còn đặt cho tiệm tạp hóa của một cái tên: Gia Gia Hữu.
Dưới sự nhắc nhở của nhà họ Đường, đăng ký nhãn hiệu, còn nhân tiện đăng ký luôn cả những nhãn hiệu tên gần giống.
Hắn tại như , nhưng là nhà họ Đường nhắc nhở, chắc chắn dụng ý gì đó, cứ theo tuyệt đối sẽ chịu thiệt. Phải rằng, sự giúp đỡ của nhà họ Đường, Hạ Trì bớt nhiều đường vòng.
Đường Quả cũng luôn để mắt đến phía Hạ Trì, hễ xuất hiện đường vòng nào, cô đều sẽ nhắc nhở khéo léo. Cô vẫn hy vọng Hạ Trì sớm ngày phát đạt, Hạ Trì phát đạt, đồng nghĩa với việc nhà cô thêm thu nhập.
Ai bảo hai cô, còn cả cô đều đầu tư ít đó, Kim Hằng khi chuyện , cũng bàn bạc với cô, ném một khoản tiền đầu tư.
Thực một trong làng khởi nghiệp, hễ Đường Thực thấy triển vọng, đều sẽ đầu tư một khoản. Bình thường thì đầu tư ít một chút. Còn với những ý tưởng mà cực kỳ coi trọng như của Hạ Trì, thì đầu tư nhiều hơn.
Chuyện Hạ Trì lăn lộn mở cửa hàng, trong làng thật sự chẳng mấy . Hắn rêu rao, nhà họ Đường cũng thích mấy chuyện .
Người nhà họ Hạ thì càng rêu rao .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4796-em-gai-chong-73.html.]
Bao nhiêu năm nay, Hạ Trì đức hạnh gì, bọn họ đều rõ ràng. Hai ông bà nhà họ Hạ bây giờ đặc biệt hối hận, lúc quá nuông chiều Hạ Trì. Chỉ là bọn họ vẫn đành lòng giúp Hạ Trì, liền lấy một phần tiền , để Hạ Trì thử sức.
Thành công thì bọn họ dám xa vời, chỉ hy vọng Hạ Trì thực sự nghiêm túc việc, đừng khốn nạn như nữa.
Bọn họ nào dám tuyên truyền chuyện Hạ Trì đang khởi nghiệp, trong làng , e là sẽ cho thối mũi.
Bản Hạ Trì mỗi ngày đều chạy lên thị trấn, ai nghi ngờ gì cả.
Lại về phía Diêu Văn Văn, lô hàng thứ hai, thứ ba đều gửi cho khách hàng, đồng thời cũng nhận tiền hàng.
Tuy nhiên Diêu Văn Văn chẳng mấy niềm vui, sắc mặt ả chút khó coi: “Sao còn lỗ nhiều thế ?”
Cứ theo đà , tiền hàng còn thu về, bọn họ vẫn lỗ vốn, căn bản thể thu hồi chi phí.
“Hàng của chúng rẻ như , thể lỗ vốn ? Cứ thế , đừng một năm thu hồi vốn, năm năm cũng thu hồi , còn lỗ c.h.ế.t mất.”
Buôn bán , bọn họ đều vui vẻ thấy.
bọn họ nào , buôn bán như , thế mà kiếm tiền, còn lỗ.
“Giá bán buôn xuất xưởng của chúng định quá thấp, chi phí sản xuất quá cao, thể thu hồi vốn mới là lạ.”
“Ngay từ đầu cảm thấy, tại chúng thể để giá bằng với bên Trần Ngọc Phân, như ít nhất cũng lỗ vốn.”
“ , đúng , cho dù chỉ nhận định xưởng của Trần Ngọc Phân, nhưng cũng là tuyệt đối, chừng thấy kiểu dáng của chúng , cũng sẽ thích thì ?”
…