Hử!
Phi!
Sao cái suy nghĩ vui sướng khi gặp họa như thế cơ chứ, cảm thấy như cũng tệ, khác cưới, để cưới. Dừng , dừng ngay!
“Chu công t.ử cứ theo lời là , cần nể nang gì cả. Đường gia và phủ Nhiếp chính vương đều cần thể diện.”
Cách đây lâu, Hệ thống đến Đường gia quan sát, song của nàng chuyện Đường San hạ t.h.u.ố.c nàng. Hai chỉ thư mắng Đường San một trận, đó còn gì nữa.
Đã như , nàng việc gì giữ thể diện cho bọn họ chứ?
Còn về phủ Nhiếp chính vương, càng cần thiết.
Không lớn chuyện, để nhận bộ mặt thật của Đường San?
Dưới ánh trăng, Chu Cẩn nhận thấy vẻ mặt Đường Quả hờ hững, dường như thứ đều trong tầm kiểm soát của nàng. Hắn một dự cảm, dù xuất hiện, dù Đào Nhi và Mã Hòa xảy chuyện gì, nàng vẫn sẽ cùng một lựa chọn như .
Rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến nàng quyết tuyệt đến thế, chẳng lẽ trong chuyện còn bí mật nào đó ai ?
“Đường nhị tiểu thư thật sự quyết định như ?” Chu Cẩn hỏi một nữa, “Làm như , nàng sẽ còn đường lui, dân trong kinh thành sẽ bàn tán xôn xao về nàng.”
“Ta quyết định .”
Chu Cẩn: “Được thôi, sẽ sắp xếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4843-nguoi-em-gai-bi-tinh-ke-23.html.]
Chu Cẩn dẫn xoay rời , mấy bước, rảo bước đến mặt Đường Quả: “Những lời ban ngày là thật lòng, sẽ giúp nàng thoát .” Có lẽ cảm thấy lúc là thời cơ thích hợp, bèn bổ sung thêm một câu: “Nếu nàng chê hoàng cung, thể đến đây. Hoàng cung hiện tại đúng là mãnh thú bao vây, nhưng đến một ngày nào đó, những mãnh thú đều sẽ phủ phục chân thú vương.”
Nói xong, Chu Cẩn vội vã rời , bóng lưng nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.
Dưới sự sắp xếp của Chu Cẩn, Phạn Hải Tự nhanh ch.óng đèn đuốc sáng trưng, chuyện của Mã Hòa và Đào Nhi bại lộ, trụ trì còn cách nào khác, đành cứng đầu tìm đến Đường Quả.
“Là do quản giáo nghiêm, gây thêm phiền hà cho trụ trì , đợi trời sáng, sẽ đưa bọn họ rời , còn quấy rầy trụ trì ở đây một đêm.” Đường Quả vái chào, “Lát nữa sẽ cúng thêm tiền dầu đèn, hy vọng thể giảm bớt phần nào tội .”
Trụ trì cũng đáp lễ: “Sao thể trách thí chủ , thí chủ cũng là d.ụ.c niệm của bọn họ liên lụy mà thôi.”
Mã Hòa và Đào Nhi giam giữ trong củi phòng, do của Chu Cẩn canh giữ.
Đợi đến khi ngủ say, Đường Quả tới củi phòng, Tề Khánh đang đó canh gác, thấy Đường Quả đến thì chút kinh ngạc.
“Đường nhị tiểu thư đây là?”
Đường Quả: “Ta trong xem thử.” Ngừng một chút, nàng : “Tề hộ vệ, phiền ngươi điểm thụy huyệt của Đào Nhi .”
Tề Khánh hiểu, nhưng vẫn theo.
Mã Hòa thấy hành động của Tề Khánh, chút khó hiểu. Gã buồn bực, là do gã quá sơ suất, ngờ ở trong chùa cũng bắt quả tang. Sớm sẽ như thế , gã nhẫn nhịn .
Tiếc rằng chuyện còn kịp nữa.