Mã Hòa lôi vẫn cố hét lớn: “Vương phi, bà đây là qua cầu rút ván! Tâm địa bà thật độc ác, nhị tiểu thư đáng thương thế mà chẳng gì, bà tính kế, xoay như chong ch.óng.”
“Ha ha ha ha, đáng tiếc , nhị tiểu thư vẫn luôn coi bà là chị em, thành tâm đến chùa thanh tu cầu phúc cho bà, trọng tình trọng nghĩa đến thế. Còn bà thì ? Ích kỷ tư lợi, vì bảo vệ địa vị cho hai đứa con của mà nhẫn tâm hủy hoại nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư, Mã Hòa hôm nay liều mạng cái già cho cô , Vương phi sớm hạ t.h.u.ố.c tuyệt tự cho cô ! Bà sợ cô sẽ ức h.i.ế.p con bà . Dù Mã Hòa cũng là kẻ sắp c.h.ế.t, cô tin thì cứ tìm đại phu mà chẩn trị!”
Giọng của Mã Hòa lớn, gần như cả vương phủ đều thấy tiếng ồn ào . Bản nơi đây vốn đông , cần nghĩ cũng chuyện sẽ sớm truyền ngoài.
Vân Bỉnh Quân xong cũng khỏi ngẩn , tên nô tài đáng c.h.ế.t đang cái gì ? San Nhi thể loại chuyện đó?
Đường San thực sự ngờ Mã Hòa những điều . Tay chân nàng lạnh toát, nhất thời phản ứng . Nàng theo bản năng về phía Đường Quả, chỉ thấy biểu cảm của Đường Quả tràn đầy sự mê , hoang mang.
“Nhị tiểu thư, vị Vương phi tỷ tỷ của cô chẳng chút tình chị em nào với cô !” Mã Hòa tiếp tục gào thét, dư quang liếc thấy dáng vẻ mờ mịt của Đường Quả, tâm tình lão vô cùng phức tạp. Nhị tiểu thư mới là kẻ đáng sợ nhất ở đây.
Nhìn xem, cứ cái biểu cảm , ai thể ngờ tất cả chuyện đều do nàng sai bảo cơ chứ?
Đường San tức giận đến run rẩy: “Muội , đừng bậy, tỷ tỷ thể chuyện như ? Đồ nô tài gu dốt, ngươi giữ cái lưỡi nữa ? C.h.ế.t đến nơi còn dám ly gián tình chị em của chúng . Tình cảm tỷ sâu nặng, ngươi tưởng chỉ dựa vài câu là thể lay chuyển ?”
“Ha ha ha, tất cả những điều đều là Mai Nguyệt kể cho giường đấy, ngờ tới đúng , Vương phi? Đại nha mà bà tin tưởng nhất, lúc chuyện đó, lúc kích động nhất kể hết cho đấy.” Mã Hòa lớn, thực chất trong lòng lão đang sợ hãi. Chế giễu Vương phi là điều lão từng dám nghĩ tới, dù lão rõ bộ mặt thật của bà .
Uy lực của Nhiếp chính vương quá đáng sợ, chẳng mấy ai dám chuyện ngay mặt ông .
lão còn lựa chọn nào khác. Vừa lão hiểu , đúng như lời nhị tiểu thư , dù lão dùng nhược điểm để uy h.i.ế.p Vương phi, Vương phi hôm nay tha cho lão thì vài ngày , lão vẫn sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4847-nguoi-em-gai-bi-tinh-ke-27.html.]
Vì , chỉ thể đ.á.n.h cược một .
Mai Nguyệt run rẩy, sắc mặt trắng bệch, môi lập cập: “Ngươi… ngươi đừng bậy, và ngươi quan hệ gì cả.”
“Chỗ nào cô mà từng thấy qua? Chỗ nào bớt, chỗ nào nốt ruồi, đều rõ…” Tiếp đó, Mã Hòa lớn tiếng vạch trần bộ sự riêng tư của Mai Nguyệt mặt , “Trên cô những thứ , cứ gọi một bà t.ử đến kiểm tra chẳng sẽ rõ ? Mai Nguyệt, cô dám ?”
Mai Nguyệt xong, cả mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Đường San lúc mới hoảng loạn hét lớn, sai lôi lão ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t.
Mã Hòa đang loạn côn đ.á.n.h tới tấp, chịu đựng đau đớn tiếp tục rống lên những bí mật của Đường San. Lần , Đường San tức giận đến mức ngất lịm .
Vân Bỉnh Quân lúc mới phản ứng từ những lời : “Đánh c.h.ế.t ! Đánh thật mạnh !”
Thế nhưng, đ.á.n.h c.h.ế.t thì ích gì chứ?
Những lời Mã Hòa gào thét lúc nãy, chẳng bao nhiêu lọt tai .
“Lời nhảm của tên nô tài , nếu kẻ nào dám truyền ngoài dù chỉ nửa chữ, bản vương sẽ khiến các ngươi sống bằng c.h.ế.t!”