Thế nhưng, đến mặt Đường Quả để bày tỏ rằng nàng bất lực và hồ đồ đến nhường nào, ít nhất cũng thể khiến quan hệ của hai trông vẻ thỏa ở bên ngoài.
Nếu Đường Quả vì chuyện mà trách cứ, mắng nhiếc thái độ tồi tệ với nàng , nàng còn thể tranh thủ nhiều sự đồng cảm hơn nữa.
Chỉ cần Đường Quả duy trì thái độ ác liệt đó trong thời gian dài, còn nàng thì đ.á.n.h trả, lên tiếng, chỉ tự trách và bày tỏ sự áy náy, ngoài sẽ cảm thấy nàng cũng là dồn đường cùng nên mới bất đắc dĩ .
Chuyện chắc chắn thể giấu kín, một bộ phận nhất định sẽ , nàng tay để chiếm ưu thế.
“Ta sẽ phái hỏi thử.”
Hiện tại Đường San trông vô cùng yếu ớt, dường như thể lịm bất cứ lúc nào, Vân Bỉnh Quân đương nhiên đáp ứng yêu cầu của nàng . Thế là, sắp xếp đến chỗ Đường Quả, bày tỏ ý định gặp mặt của Đường San.
Có điều, phái ngay cả cửa lớn cũng mắng đuổi về.
Vân Bỉnh Quân : “Để thư thư một thời gian hãy , con bé đang cơn nóng giận, lúc e là thật sự gặp ai.”
“Thân thể của nàng là quan trọng nhất, cứ lo dưỡng bệnh cho hãy tính chuyện khác.”
Đường San chấp nhất: “Không, .”
Lúc mà , đợi đến khi chuyện lắng xuống, nàng sẽ còn cách nào cứu vãn. Đến khi ai nấy đều chuyện , nàng sẽ thể giải thích nổi, tất cả sẽ đều coi nàng là hạng độc phụ hại cả em gái ruột. Lúc , nàng chỉ cần gặp Đường Quả, để đối phương mắng nhiếc vài câu, nếu nàng thể nhân đó mà ngất xỉu thì là nhất.
“Bỉnh Quân, đưa gặp Quả nhi.”
Sự chấp nhất của Đường San khiến Vân Bỉnh Quân cũng còn cách nào khác, đành đồng ý.
Đến nơi ở của Đường Quả, Đường San chút khó hiểu: “Đây Đường phủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4853-nguoi-em-gai-bi-tinh-ke-33.html.]
“Quả nhi về Đường gia, hiện tại đang ở đây.” Vân Bỉnh Quân giải thích, tiết lộ bộ chi tiết cho nàng .
“Hóa là .”
Hai đến cửa, rõ ý định với canh cổng.
“Nhiếp Chính Vương, Vương phi, hai về , chủ nhân nhà sẽ gặp hai . Chủ nhân , Nhiếp Chính Vương đừng quên khi xưa hứa hẹn điều gì, nếu còn dám đến nữa, cô sẽ mất kiểm soát mà chuyện gì .”
Lời của canh cổng khiến mí mắt Nhiếp Chính Vương giật nảy một cái. Dù đây là một lời đe dọa, vẫn quyết định sẽ bố trí thêm nhiều bảo vệ bên cạnh Đường San và hai đứa trẻ để tránh xảy bất trắc.
Không gặp Đường Quả, Đường San cũng thể hạ mà gào ở cửa, như sẽ khiến xem cho.
Giây phút trở xe ngựa, nàng nghĩ một cách: Bắt đầu từ ngày mai, ngày nào nàng cũng sẽ đến đây cho đến khi Quả nhi chịu gặp mới thôi.
Việc Đường Quả ngó lơ nàng như hiện tại mới là điều khiến nàng khó chịu nhất.
“Xem chừng Vương phi sẽ bỏ qua .” Chu Cẩn Đường Quả đang nhàn nhã nhâm nhi , cũng kìm mà cầm lên nếm thử một ngụm. Không nàng kiếm loại ngon thế , hơn hẳn những loại mà tìm .
Ban đầu còn tưởng Vân Bỉnh Quân giấu đồ , mới phát hiện là do đồ Đường Quả lấy quá , đến Vân Bỉnh Quân cũng .
Dáng vẻ thong dong của Đường Quả khiến chẳng thể nàng đang chút lửa giận nào, cứ như thể từng chuyện gì xảy . Rõ ràng đang ở ngay mắt, nhưng Chu Cẩn cảm thấy ngày càng hiểu nổi nàng.
“Không cả.”
Đường Quả tâm tư của Đường San, nàng nàng chỉ trích, mắng nhiếc để nàng thể mượn đó mà giành lấy sự đồng cảm. Nàng vốn đang trọng bệnh, về chuyện , đến lúc đó sẽ thêu dệt thành sự lựa chọn bất đắc dĩ của một thương con tha thiết.
Trước mặt kẻ yếu, con thường sẽ đ.á.n.h mất lý trí trong chốc lát.