【Ký chủ đại đại, Sở Thu hình như ký ức của bản cỗ thể , cho nên tạm thời cách nào phận của nàng . Về phần ký ức, Sở Thu hơn phân nửa là tìm , nhưng nhà của nàng nếu tương lai gặp , vẫn thể nhận .】
Đường Quả vốn dĩ để tâm đến chuyện :"Nếu thì thôi, là nữ chính, tương lai bí ẩn thế chắc chắn sẽ phơi bày, đến lúc đó thể còn liên lụy đến một chuyện. Tạm thời cứ , xem nàng và Đường San sẽ thế nào."
"Vân Đạm và Vân Hân, ngày nào cũng đến thăm Sở Thu ?"
【 , một ngày thăm ba bận, đừng thấy Đường San gì, thực chất trong lòng cũng đang sủi bọt chua. Sở Thu là ân nhân cứu mạng của hai đứa trẻ, Đường San chỉ đành giả vờ bộ dạng rộng lượng.】
Đến ngày thứ ba, Sở Thu đang hôn mê cuối cùng cũng tỉnh .
Sở Thu tỉnh, trong phủ đều vô cùng vui mừng.
Vân Đạm và Vân Hân tin, lập tức chạy ùa phòng nàng, thấy Sở Thu bằng xương bằng thịt, hai đứa vội vàng bên mép giường, ân cần Sở Thu.
Sở Thu đột nhiên hai đứa trẻ đáng yêu chằm chằm , còn chút khó hiểu, nhanh nàng phản ứng , hẳn là cứu .
Nàng cảm thấy xui xẻo, xuyên thì xuyên , xuyên qua trói, còn c.h.é.m nhiều đao như , suýt chút nữa thì mất mạng.
"Sở tỷ tỷ, tỷ còn đau ?" Vân Đạm hỏi.
Vân Hân hùa theo :"Trước đó tỷ là vết đao c.h.é.m, và ca ca sợ c.h.ế.t, may mà tỷ ."
"Đã ," Sở Thu đ.á.n.h giá cách bài trí trong phòng, đó nàng cảm thấy phận của hai đứa trẻ tầm thường, quả nhiên là , nàng lờ mờ nhớ , lúc đó là ôm về, gọi đó là Nhiếp chính vương,"Đây là ?"
Vân Đạm:"Đây là nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4867-em-gai-bi-tinh-ke-47.html.]
"Hôm đó chúng tách lâu, phụ tìm thấy hai đứa , hai đứa liền dẫn phụ tìm tỷ, chỉ thiếu một chút nữa thôi, đao của tên khốn c.h.é.m lên tỷ ."
Thời điểm Sở Thu xuyên qua là ở xe ngựa, do đó bối cảnh của thế giới . Tuy nhiên Nhiếp chính vương là gì, nàng cũng thể hiểu vài phần.
Chẳng là lúc hoàng đế đăng cơ còn quá nhỏ, một Nhiếp chính vương giúp quản lý việc ? Rất nhiều lúc, quyền lực của Nhiếp chính vương còn lớn hơn cả hoàng đế, thậm chí lăng giá cả hoàng đế.
Tương đương với việc mượn danh hoàng đế để lệnh cho triều thần.
Hai đứa trẻ với Sở Thu vài câu, bên Đường San tin cũng dẫn vội vã chạy tới.
"Không là , hai ngày nay Đạm nhi, Hân nhi ngày nào cũng chạy tới đây, chỉ sợ cô mệnh hệ gì." Đường San tay cầm chuỗi hạt Phật, ngừng tràng hạt,"Cô nương, cô tên là gì?"
"Sở Thu."
"Sở cô nương là ở ? Chuyện là thế , hôm đó những khác đều nhà đón về , duy chỉ thấy nhà của cô nương đến." Nếu tỉnh, Đường San Sở Thu ở đây lâu, nàng luôn cảm thấy giữ Sở Thu ở đây lắm, đây là trực giác của nàng .
Sở Thu vẻ mặt mờ mịt:"Ta hình như nhớ ."
Nàng xoa xoa đầu, như thể nhớ chuyện :"Ta thật sự nhớ ."
Lúc nàng xuyên qua, nguyên chủ cũng từng va đập đầu, nàng đoán nguyên chủ chính là c.h.ế.t như .
Đường San đó thấy cái đầu băng bó của Sở Thu, đối với việc Sở Thu nhớ chuyện , cũng nghi ngờ.
"Sở cô nương, cô đừng vội, từ từ nghĩ, đợi thương thế dưỡng chừng sẽ nhớ thôi."