Một tháng , Sở Thu xử lý xong chuyện bên nhà, chuẩn về kinh thành, hơn nữa còn mang theo của hồi môn tới.
Chuyện nàng đào hôn quả thực gây xích mích với gia tộc , nhưng trốn cũng trốn , cũng chẳng thể gì , cũng dây dưa gì với nàng nữa.
Sở Thu cảm thấy mất mặt, ở bên , thành hôn cũng chẳng ý nghĩa gì.
Đường San mong ngóng ngày , Vân Bỉnh Quân cũng mong ngóng.
Chỉ là thứ bọn họ đợi là tin tức Sở Thu gặp thích khách, mất tích.
Ban đầu Đường San tưởng là của tay, đó mới phát hiện, của nàng căn bản còn đợi Sở Thu, thì Sở Thu gặp nạn.
Chưa kịp để Đường San hồn, nàng Vân Bỉnh Quân dẫn theo binh mã tìm Sở Thu, ngay cả đôi nam nữ của nàng cũng theo.
Lúc đó Đường San tối sầm mặt mũi, trực tiếp ngất xỉu.
“A Cẩn, xem, hôn sự của Sở Thu thật dễ thành, món nợ nghiệt ngã của nàng , bề ngoài thì giải quyết xong, nhưng một vẫn nàng sống sót trở về bên .”
Chu Cẩn: “Lần Sở Thu e là lành ít dữ nhiều.”
“Sẽ c.h.ế.t .”
Chu Cẩn: “Quả Nhi gì cũng đúng, nào cũng thua, cược nữa.”
Động tĩnh của Vân Bỉnh Quân vô chằm chằm, đến nửa ngày, trong kinh thành đồn ầm lên, Nhiếp Chính vương Sở Thu gặp thích khách, dẫn binh mã tìm . Những tiểu thư khuê các chuyện , đều chút vi diệu.
Bất quá gượng ép giải thích, Vân Chi Lĩnh cũng ở trong đó, Vân Bỉnh Quân hẳn là tìm Vân Chi Lĩnh.
Ba ngày , Sở Thu và Vân Chi Lĩnh đều tìm thấy, hai trọng thương, nếu đến muộn một chút, thật sự thể c.h.ế.t .
Vân Bỉnh Quân khi thấy bộ dạng thoi thóp của Sở Thu, cảm xúc trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ, thật sự thể chịu đựng việc Sở Thu chịu bất kỳ tổn thương nào.
Sở Thu và Vân Chi Lĩnh đều đưa về dưỡng thương, Sở Thu đưa về Nhiếp Chính vương phủ.
Sau khi chăm sóc cho Sở Thu, Vân Bỉnh Quân liền tìm Đường San: “San Nhi, xin nàng.”
Đường San lúc đó nước mắt liền trào : “Chàng thích cô ?”
“, cố gắng nghĩ đến, nhưng khống chế . Mấy ngày nay sợ tin tức của nàng , sợ khi thấy nàng , là một cái xác hồn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4901-van-binh-quan-tho-lo-duong-san-tuyet-vong.html.]
“San Nhi, chăm sóc nàng .”
“Ta cách nào, tiếp tục phớt lờ tâm ý đối với nàng nữa.”
Đường San sắc mặt trắng bệch : “Vậy tại với những lời ? Chàng là Nhiếp Chính vương cơ mà, nạp một tiểu , còn cần thông báo cho ?”
“San Nhi...”
“Tùy .” Đường San mặt , “Chàng đừng với những lời , thích .”
Vân Bỉnh Quân chọc thủng chuyện , nàng căn bản hề chuẩn , cũng nên phản đối như thế nào.
Làm ầm ĩ? Làm ầm ĩ cũng vô dụng, còn khiến cảm thấy nàng thấp kém.
Ánh mắt đầu tiên Sở Thu tỉnh , thấy chính là Vân Bỉnh Quân, câu đầu tiên Vân Bỉnh Quân mở miệng chính là: “Hủy bỏ hôn ước với Vân Chi Lĩnh , phát hiện thể nàng.”
“Ngài Vương phi , ngài đấy, , sẽ chung chồng với khác.”
Sở Thu đẩy Vân Bỉnh Quân : “Ta ở đây dưỡng thương thích hợp, vẫn là để trở về .”
Vân Bỉnh Quân chịu, chỉ là sự kiên trì của Sở Thu, đành đưa nàng về.
Vân Đạm và Vân Hân , còn chút tiếc nuối, đuổi theo xem Sở Thu. Đợi bọn chúng trở về phủ, liền Đường San gọi qua.
Đường San chuẩn chuyện với hai đứa trẻ, phụ bọn chúng trúng Sở Thu, chiếm Sở Thu của riêng. Theo sự hiểu của nàng về hai đứa trẻ , bọn chúng chắc chắn sẽ chán ghét Sở Thu.
Nàng chuyện , Vân Đạm và Vân Hân quả thực khiếp sợ , trong mắt hề sự chán ghét.
“Thảo nào Sở tỷ tỷ nhất quyết đòi về, hóa là suy nghĩ của phụ quá đáng .” Vân Đạm , “Sở tỷ tỷ sắp thành hôn , phụ mà sinh tâm tư đó.”
Vân Hân: “Sở tỷ tỷ như , nam t.ử nào trong kinh thành động tâm chứ?”
Đường San tối sầm mặt mũi, tại phản ứng của hai đứa trẻ khác với những gì nàng nghĩ, nên chán ghét ?
“Nương, cần lo lắng, Sở tỷ tỷ chọn trở về viện t.ử, chắc chắn là bằng lòng .” Vân Hân an ủi, “Người cũng đừng trách phụ , dù Sở tỷ tỷ quả thực thu hút khác.”
“ a, nương, đợi Sở tỷ tỷ thành hôn, phụ tự nhiên sẽ từ bỏ ý định.”