Sở Thu tự nhiên là từ chối, Vân Bỉnh Quân cũng rời , còn bày tỏ ngay trong đêm sẽ rời kinh xử lý một việc, một thời gian nữa mới trở về, sẽ tham gia hôn lễ của nàng, sợ tức cảnh sinh tình.
Đêm dài đằng đẵng, nhiều ngủ .
Một là sầu não đến ngủ , một là kích động đến ngủ .
Còn hai trong hoàng cung, là ăn dưa quá hưng phấn, chút ngủ .
“Quả Nhi, Vân Bỉnh Quân ngay trong đêm rời kinh, xem Sở Thu và Vân Chi Lĩnh thành hôn là chuyện ván đóng thuyền .”
Đường Quả lắc đầu: “Chàng chắc chắn chứ?”
“Lẽ nào còn biến cố gì ? Sở Thu hẳn là sẽ đào hôn nữa nhỉ? Vân Bỉnh Quân đều ở kinh thành, ai ảnh hưởng nàng , nàng và Vân Chi Lĩnh đa phần là sẽ thành.”
Đường Quả hạ xuống một quân cờ: “Ta vẫn cảm thấy chuyện xong, thành , xem trưa mai.”
Hôm , Sở Thu lên kiệu hoa, khiêng về hướng Ninh An Hầu phủ.
Chu Cẩn từ trong hoàng cung lẻn xem kịch vui thấy, hì hì ghé sát tai Đường Quả, nhỏ: “Nhìn kìa, lên kiệu hoa .”
“Chẳng vẫn bái đường ?”
“Nàng thật sự vững , theo thấy, hôm nay mối hôn sự là thành .” Chu Cẩn cảm thấy đều đến nước , thể nào thành chứ.
“Cứ xem tiếp .” Đường Quả vững như Thái Sơn, tên Chu Cẩn là cái gì gọi là định luật nam nữ chính, mối hôn sự của Sở Thu e là cũng sẽ thành.
Lại Vân Bỉnh Quân ngay trong đêm rời kinh, thật sự vớ vẩn, tuyệt đối là chuyện quan trọng gì, đa phần là mưu đồ của riêng . Bất quá nàng cũng đoán , Vân Bỉnh Quân rốt cuộc đang tính toán cái gì.
“Quả Nhi, kiệu hoa đến cửa Ninh An Hầu phủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-4904-hoang-de-cung-hoang-hau-an-dua-tren-mai-nha.html.]
“Người mời xuống kiệu hoa .”
“Người Vân Chi Lĩnh dắt trong.”
“Sắp bái đường .” Chu Cẩn kích động nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, “Quả Nhi a, nàng thua chắc , bất quá nàng yên tâm, một vạn hạt dưa , vẫn bóc, công việc thể nhường cho khác .”
Đường Quả chọc , Linh Vũ nhịn che miệng trộm, Bệ hạ cũng chỉ ở bên cạnh nương nương, mới ấu trĩ như .
Khuôn mặt Tề Khánh sắp co giật đến hỏng , dù Bệ hạ ở mặt nương nương, là mắt , cứ một khúc gỗ, giả vờ như quen .
“Quả Nhi, nhất bái thiên địa a.”
Lần , Chu Cẩn và Đường Quả là sấp nóc nhà xem, vì để ăn dưa, ai cũng ngờ tới, Hoàng đế và Hoàng hậu của Đại Lam quốc, mà trốn nóc nhà xem, truyền ngoài sẽ ai tin, nhưng đây là sự thật.
“Quả Nhi, nhị bái cao đường .” Chu Cẩn buông lỏng nắm đ.ấ.m, đưa tay ôm lấy Đường Quả, “Nàng đều thắng nhiều như , thua một cũng gì, đúng ? Cho dù nàng thua, chẳng vẫn phần thưởng , đúng ?”
Hệ thống: Tên nam nhân , c.h.ế.t mất, quá tấu hài .
Sắp đến bái thứ ba, phu thê giao bái , nếu lễ thành, Sở Thu và Vân Chi Lĩnh của bọn họ chính là phu thê thật sự .
Chu Cẩn nắm c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt nghiêm túc chằm chằm xuống , ngay lúc Sở Thu và Vân Chi Lĩnh sắp phu thê giao bái, bên ngoài đột nhiên xuất hiện tiếng ồn ào.
“Khoan , Sở cô nương, khoan ...”
Bên ngoài xông một , của Ninh An Hầu phủ đều cản , nọ lập tức đến bên cạnh Sở Thu: “Sở cô nương, cô tiểu nhân hết lời bái đường cũng muộn, cũng chỉ mất một chốc lát thôi.”
Sở Thu giọng của , là tâm phúc bên cạnh Vân Bỉnh Quân ? Nàng vén khăn trùm đầu lên, thấy là một m.á.u thịt be bét, lúc đó đầu óc liền nổ tung, lẽ nào Vân Bỉnh Quân xảy chuyện ?