Nếu Lâm Nhất Khai nịnh nọt công chúa, và thường xuyên nhắc đến vị hôn thê của , vị công chúa cao ngạo và kín đáo đó tuyệt đối sẽ kẻ ác chia rẽ khác.
Ngược , Lâm Nhất Khai còn thể mượn công chúa để kết giao với hoàng đế, từ đó thế lực ngày càng lớn mạnh.
Người như Lâm Nhất Khai tuyệt đối sẽ bỏ lỡ cơ hội .
Gã chắc chắn cảm thấy thế lực càng lớn, càng thể che giấu sai lầm đó, bất kể hại là cô hồi phục trí nhớ , ít nhất gã cũng thể chuẩn hai phương án.
Nếu cô đoán sai, đợi cô xuất hiện mặt Lâm Nhất Khai, đối phương nhất định sẽ tỏ vẻ mặt thâm tình, đối xử với cô, hận thể lập tức thành với cô.
“Cha, thật con học thuộc lòng bảo bối của nhà họ Đường chúng .”
Ngay lúc Đường phụ đang hờn dỗi, Đường Quả đột nhiên .
Đường phụ và Đường mẫu đồng loạt về phía cô, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc và vui mừng, đồng thanh hỏi: “Thật , Quả nhi?”
“Thật ạ, con học thuộc lòng , lát nữa con sẽ dùng đá khắc lên vách hang, cha quen thuộc, thể xem xem sai sót gì .”
Đường phụ lúc cũng quan tâm gì nữa, vội vàng gật đầu: “Tốt, , , Quả nhi ngoan của cha, sự kế thừa của nhà họ Đường chúng đều trông cậy con cả.”
“Cha, con một ý , Lâm Nhất Khai lòng độc ác, nếu thật sự dựa bảo bối của nhà chúng để trèo cao, cho dù chúng ngoài, e rằng cũng thể đòi công bằng, chừng còn diệt khẩu nữa.”
Sắc mặt hai biến đổi, điều là khả năng, Lâm Nhất Khai chắc chắn chuyện gì cũng thể .
Họ chỉ là một gia đình bình thường, quyền thế.
Đường phụ hối hận vô cùng, bản ông thì , nhưng chỉ vì một chút lòng nhân từ của mà liên lụy đến vợ con, thật sự nên.
“Quả nhi, con ý gì?” Đường phụ vẫn còn khá bình tĩnh.
Đường Quả : “Cha, đợi chúng tìm đường ngoài, tạm thời về trấn cũ nữa, hai đến nơi khác an cư . Con một về dò la tin tức, xem tình hình thế nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-5074-doi-tuong-nhiem-vu-tra-nam-tuyet-the-30.html.]
“Không .” Đường phụ và Đường mẫu vội vàng , thể như .
Đường Quả tiếp tục : “Con sẽ giả vờ mất trí nhớ.”
Hai , đây là ý gì?
“Con giả vờ mất trí nhớ, cho dù gặp Lâm Nhất Khai, đối phương cũng sẽ lơ là cảnh giác, đến lúc đó con sẽ mưu tính chuyện khác, nhất định tìm sai sót của .”
Đường phụ và Đường mẫu lo lắng, Đường phụ thở dài một : “Nếu thì thôi, chúng đến nơi khác sinh sống. Nếu thật sự trèo cao , là mà chúng thể trêu , Quả nhi tuyệt đối đừng cậy mạnh nhất thời. Nếu chúng đều còn sống, bảo vật gia truyền cũng mất, chúng đổi một nơi khác ẩn danh sinh sống, cần liều mạng.”
“Cha con đúng đó.” Đường mẫu theo.
Trong lòng họ cam tâm, nhưng trải qua một kiếp sinh t.ử , còn gì hơn là sống?
Họ đều vì Lâm Nhất Khai mà tan nhà nát cửa, đến lúc đó mới thật sự hối hận kịp.
Nếu đối phương thật sự thành cây đại thụ, họ chỉ là con kiến, liều mạng bằng tránh xa.
Đường Quả phát hiện hai cũng thật phóng khoáng, nghĩ thoáng, đầu óc khá tỉnh táo.
Tha cho Lâm Nhất Khai, đương nhiên là thể. mà, bề ngoài cô vẫn đồng ý.
“Vâng, cha nương, con chỉ ngoài xem xét thôi, nếu trêu , con sẽ về, cả nhà chúng sẽ tránh xa .”
Nghe Đường Quả , Đường phụ và Đường mẫu mới thở phào nhẹ nhõm.
Mười ngày tiếp theo, ba yên tâm dưỡng thương.
Mà bên , Lâm Nhất Khai cũng đóng cửa tiệm t.h.u.ố.c, lên đường tìm kiếm ba , thực chất là đến kinh thành.