Đường viên ngoại : “Trong lòng đều hiểu rõ, đừng tìm một vì chăm sóc Quả Nhi, ngay cả những trẻ tuổi hoài bão một chút, đều đến rể ở rể .”
“Thật nguyện ý, đương nhiên là nhiều, nhưng bọn họ tâm tư gì, trong lòng ai cũng hiểu rõ. Đợi , gia sản đều là chuyện nhỏ, chỉ sợ đối phương đối xử t.ử tế với Quả Nhi.”
“Vốn dĩ định nhận nuôi một đứa trẻ trong tộc, nhưng cẩn thận nghĩ , vẫn nhiều tệ nạn. Không ai thể đối xử với Quả Nhi giống như cha là đây, thật sự sợ đến ngày đó, con bé sẽ sống .”
Tạ Vinh vô cùng thấu hiểu tâm tư của Đường viên ngoại, lúc trong lòng cũng chút sốt ruột, vô cùng sẵn lòng.
bây giờ , hình như chút dậu đổ bìm leo, mang cảm giác thoải mái cho khác.
Hắn cảm thấy, vẫn để Đường Quả bám dính lấy , thích chơi đùa cùng , mới thể khiến Đường viên ngoại tiếp nhận .
“Thôi bỏ , những chuyện nữa, nhiều quá, Tạ công t.ử e là sẽ phiền. Đến ngày đó còn lâu, thể từ từ mưu tính, nghĩ một kế sách vẹn .” Đường viên ngoại chắp tay lưng bước ngoài, Tạ Vinh , một chút cũng phiền a, nhiều một chút cũng mà.
“Tứ Quý, gọi vài hộ vệ, theo Đường viên ngoại ngoài.”
“Vâng, công t.ử.”
Đợi Đường viên ngoại , Tạ Vinh liền tìm Đường Quả chơi.
Đường Quả đang phơi nắng trong hoa viên, tựa lưng ghế mây, dáng vẻ lười biếng. Nếu tiếp xúc nhiều ngày như , nàng thoạt chẳng khác gì bình thường.
Đương nhiên trong lòng , nàng bình thường đều quan trọng.
Quan trọng là, hy vọng một ngày, nàng thể tiếp nhận , Đường viên ngoại cũng thể tiếp nhận .
Tạ Vinh cảnh , đột nhiên nổi lên chút nhã hứng, liền sai lấy đàn tới.
Khi tiếng đàn vang lên, liền thu hút sự chú ý của Đường Quả. Nàng ngẩng đầu về phía Tạ Vinh, Tạ Vinh luôn chú ý đến bên của nàng, vặn bắt gặp ánh mắt đó.
Hắn thấy Đường Quả đến say sưa, tiếng đàn cũng vui tươi hơn nhiều.
Đợi tiếng đàn kết thúc, Đường Quả với Tạ Vinh: “Dễ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-5333-co-gai-ngoc-nha-vien-ngoai-97.html.]
“Vậy còn nữa ?”
“Muốn.”
Thế là, Tạ Vinh vui vẻ gảy thêm một khúc nữa.
Khúc nhạc kết thúc, Đường Quả tươi rói : “Còn .”
Tạ Vinh từ chối, nhậm lao nhậm oán gảy đàn.
Lần gảy , cả buổi chiều trong hoa viên đều là tiếng đàn, Đường Quả cũng đến mệt, tựa ghế mây liền ngủ .
Ai bảo thiết lập nhân vật của nàng là như chứ, chơi mệt , đương nhiên ngủ.
Tạ Vinh khẽ thở hắt một , xoa xoa đôi tay đang run rẩy. Thật dỗ dành một cô nương khác với thường, cũng hề đơn giản như . Phương pháp thì đơn giản, chỉ là mỏi tay.
May mà, ngày hôm Đường Quả bảo gảy đàn nữa, ngược chia cho nhiều đồ ăn, đồ chơi, điều khiến Tạ Vinh cảm thấy sự bỏ của ngày hôm qua hề uổng phí.
Lại bên phía Mục Sơn Chi, một đường chạy trốn, trèo đèo lội suối, bao lâu, mới dần dần đường lớn.
Sau khi cắt đuôi đám sát thủ , liền suy nghĩ về chuyện phận của .
Nhớ đủ loại chi tiết , lúc mới hiểu , tại nương đối xử với chút khác biệt, hóa là con trai của Tạ Quý phi, con trai của đương kim Hoàng đế.
Nương phỏng chừng mất mạng , nhất định trốn về, khôi phục phận.
Tìm đám sát thủ , báo thù cho nương.
Còn Đường thị, nếu Đường thị tuyệt tình như , đuổi hai con bọn họ ngoài, chừng nương sẽ c.h.ế.t.
Đường thị dẫu cũng là danh gia vọng tộc ở huyện Vô Tiên, Mục Sơn Chi cho rằng thích khách dám trắng trợn đến g.i.ế.c .