Đề nghị đồng tình.
Khi định ngoài, Hướng Văn vội vàng gọi : “Đừng bỏ tớ một , tớ sợ.”
Ánh mắt cô vô thức về phía Đường Quả, Đường Quả đầu , mà : “Vậy để hai bạn ở đây trông chừng, những khác mau tìm d.a.o, tìm d.a.o thì lấy đá sắc cũng .”
Nghe Đường Quả đang bận rộn vì chuyện của , Hướng Văn nuốt lời để cô ở bầu bạn.
Hai bạn học ở cũng thể ở trong phòng: “Chúng ngoài , mở cửa sổ , chúng tớ thể thấy .”
Hướng Văn ý chê bai của hai , tạm thời cũng dám lên tiếng, thật sự sợ những bỏ cô một , hồn ma xuất hiện đòi mạng cô .
Nghĩ cảnh tượng đó, cô run rẩy .
Lúc , cô mới nhớ sự hổ của , các bạn học chỉ cô sợ đến tiểu quần, chứ cô còn đại tiện quần.
Giữa mùa đông, quần áo để , trong đũng quần vô cùng khó chịu, điều khiến cô suy sụp, đúng là c.h.ế.t xã hội.
Cô thề, sẽ bao giờ đụng chạm lung tung nữa.
Mọi đều chuyện của Hướng Văn, ngay cả Mục Thiếu Ninh cũng theo những khác đến xem.
Thấy dáng vẻ suy sụp của Hướng Văn, đột nhiên cảm thấy đối phương c.h.ế.t, hình như cũng chuyện .
Lần xảy một chút sự cố, nhưng thể lung lay suy nghĩ của .
Điều khiến bất ngờ là, bộ ấm và cuốn sách để đó đều biến mất.
Tạm thời thời gian phòng giám sát, cũng chuyện gì xảy , phát hiện ai nhận gì bất thường, mới lặng lẽ bước khỏi phòng.
Anh vốn định, nếu giữa chừng nghi ngờ, sẽ tạo một t.a.i n.ạ.n giả c.h.ế.t, từ đó xuất hiện mặt nữa, để thể hành động hơn.
Chưa đến bước đó, dĩ nhiên vẫn ở cùng họ sẽ tiện điều chỉnh kế hoạch hơn.
Hướng Văn tạm thời còn hứng thú, tiếp theo là ai đây?
Trời sắp tối, cuối cùng cũng tìm một con d.a.o, cùn, nhưng vẫn hơn là .
Lại mất thêm mấy tiếng đồng hồ, mới giải cứu Hướng Văn kiệt sức khỏi cơ quan.
Hướng Văn mềm nhũn vịn bàn trang điểm, suýt nữa thì ngã xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-5372-tro-choi-tren-dao-hoang-cua-sinh-vien-dai-hoc-30.html.]
Cũng còn sức để tranh cãi vì ai đến đỡ , chỉ rời khỏi căn phòng ngay lập tức.
Lúc , những khác mới đổ dồn ánh mắt về phía Đường Quả, hỏi cô chuyện gì xảy , Đường Quả lời giải thích chuẩn sẵn.
Ngụy Nhạn lúc đưa nghi vấn: “Vậy tại thẳng đến căn phòng đó?”
Ngụy Nhạn luôn cảm thấy gì đó đúng, thật cô nghĩ chuyện liên quan đến Đường Quả, chỉ là cảm thấy vài điểm đáng ngờ.
“Phía sân khấu một con đường dẫn rừng, lúc đó tớ đang ở đó, thấy ở đây động tĩnh, hình như đang hát kịch.”
Ngụy Nhạn dấu vết dối của Đường Quả, chỉ gật đầu.
Bạch Điềm kéo cô một cái: “Cậu đang nghi ngờ Đường Quả ? Không thể nào, chỉ riêng cái cơ quan đó, mấy ?”
“Tớ nghi ngờ , chỉ hỏi từ đến thôi.” Ngụy Nhạn trả lời.
Hướng Văn xử lý xong vệ sinh cá nhân, may mà trong phòng một ít vải, dù mùi nhưng vẫn dùng .
Làm xong những việc , cô mới kể trải nghiệm của cho các bạn học.
Nghe cô ở đây ma, đều thể tin , thể?
“Là thật đó, bàn trang điểm chắc là của con ma đó, tớ nghi là do động đồ đó nên mới chọc giận nó.” Hướng Văn xong còn bổ sung một câu, “Đồ ở đây, tớ nghĩ nhất là đừng đụng lung tung, kẻo thứ sạch sẽ bám .”
“Lớp trưởng, khi nào chúng mới ngoài ?” Hướng Văn về phía Đỗ Lê, mong đợi hỏi.
Đỗ Lê hỏi đến im lặng một lúc, mới : “Chúng công cụ liên lạc với bên ngoài, chỉ thể đợi họ phát hiện chúng mất tích.”
Trong mắt Hướng Văn lóe lên sự thất vọng, khỏi ôm lấy cánh tay, còn nép sát chỗ Đường Quả, nhưng phát hiện biểu cảm của Đường Quả lạnh lùng.
Trong lòng cô chột , nhớ lời con ma về kẻ phản bội tham lam, đột nhiên phát hiện cũng phù hợp.
Cô trợn to mắt, Đường Quả, nhưng phát hiện vóc dáng của đối phương nhỏ bé hơn nhiều so với con ma , vội vàng lắc đầu.
“Đường Quả, một rơi xuống chỗ khác ?” Hướng Văn nhỏ giọng hỏi.
Đường Quả đầu cô một cái: “Mọi đều chuyện gì xảy , tớ ?”
“Đường Quả, tớ chọc giận ở , tớ cảm thấy đối với tớ chút đúng.” Hướng Văn thăm dò hỏi.