“Đại phu, thế nào ?” Trình lão gia chút lo lắng hỏi, bộ dạng Trình T.ử Tiêu lúc khiêng về, thực sự ông hoảng sợ.
Hiện nay Trình gia Trình T.ử Phong cách nào chống đỡ nổi, mặc dù hành vi đây của Trình T.ử Tiêu chút tồi tệ, nhưng thể phủ nhận, đối phương quả thực thích hợp kế thừa gia tộc hơn.
Cũng chính vì hành vi của Trình T.ử Phong khiến ông quá thất vọng, gia tộc rơi tay đối phương tuyệt đối tiền đồ, mới đặt hi vọng lên Trình T.ử Tiêu.
Đại phu trấn an: “Nhị thiếu , chỉ cần ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi nhiều hơn, tĩnh dưỡng một thời gian là . Cậu là do thiếu ngủ, bổ sung thức ăn kịp thời, cộng thêm cực kỳ đau buồn mà .”
Trình gia nhị lão , cực kỳ đau buồn mà ?
Là chuyện gì, thể khiến Trình T.ử Tiêu đau buồn đến mức ăn ngon, ngủ yên? Cứ ngoài chịu đói chịu rét?
Người về báo tin đó, thực rõ Trình T.ử Tiêu .
Người thể rõ ngọn ngành sự việc, cũng chỉ nhóm mà Trình T.ử Tiêu dẫn ngoài.
“Đi gọi Đào Hòa Tài tới đây.”
Không bao lâu , Đào Hòa Tài đến, gã chuyện chắc chắn thể giấu , nhưng chắc chắn thể hết bộ sự thật.
Trên đường , gã tính toán xong nên thế nào .
“Là Đường tiểu thư đường gặp thổ phỉ, nhảy xuống biển .”
“Nhị thiếu chuyện , lập tức qua đó tìm , cuối cùng vẫn thể tìm thấy.”
Trình lão gia xong, trong lòng bừng tỉnh, trong ấn tượng của ông , Trình T.ử Tiêu vẫn là kẻ si tình với Đường Quả, còn trò mèo ở chỗ bái đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-5493-tan-nuong-dua-nham-dong-phong-77.html.]
Trình phu nhân thì chút vi diệu, chẳng lẽ Trình T.ử Tiêu phối hợp với T.ử Phong, thành cho T.ử Phong và Tuyết Hề, căn bản là để thỏa mãn sự ích kỷ của bản ? Thực nó sớm để mắt tới Đường Quả, chỉ ngờ ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên, trong lòng Đường Quả vẫn chứa nổi nó.
Trong mắt Trình phu nhân, Trình T.ử Tiêu chính là tâm cơ thâm trầm như , nếu cái Trình gia to lớn , cũng sẽ đối phương khống chế.
Thảo nào, bà Trình T.ử Tiêu thể nghĩ một cách như , uổng công đây bà còn tưởng đối phương là chỗ nào cũng nghĩ cho T.ử Phong, hóa là để tạo sự thuận tiện cho chính .
Tuy nhiên nghĩ thông suốt thì ? T.ử Phong vực dậy nổi, bà gì cũng , trừ phi T.ử Phong thể một đứa con.
Đáng tiếc, một cô con dâu ngoan ngoãn lời như Tuyết Hề, cũng T.ử Phong cho mất .
Chẳng lẽ bà còn thể chấp nhận đứa con của T.ử Phong và con hồ ly tinh bên ngoài ?
“Bên phía Đường gia ai phái tìm ?” Trình lão gia hỏi.
Đào Hòa Tài khổ: “Ngày Đường tiểu thư về nhà, tách khỏi Đường gia, từ đó Đường gia một ai ngóng tung tích của cô . Hiện nay Đường gia đang nhiều chuyện, kể từ khi năm đứa con rơi của Đường lão gia phanh phui, bây giờ ngày nào cũng yên . Có lẽ, họ căn bản tin Đường tiểu thư xảy chuyện.”
Lời , khiến Trình lão gia chút cạn lời: “Sớm ngày hôm nay, cô hà tất lưu luyến T.ử Phong quên, gả cho T.ử Tiêu , thì cứ sống cho t.ử tế với T.ử Tiêu, cái danh Nhị thiếu phu nhân Trình gia chẳng lẽ còn cô ủy khuất ?”
Đào Hòa Tài há miệng định biện minh điều gì đó, nhưng lời nếu , chẳng là bôi nhọ Nhị thiếu ? Cuối cùng chỉ đành im lặng .
Gã Trình T.ử Tiêu vẫn đang chìm trong giấc ngủ say, lặng lẽ cúi đầu.
Trình lão gia thở dài: “Chăm sóc T.ử Tiêu cho , nó tỉnh thì báo một tiếng.” Chỉ một đứa con trai , thể chống đỡ Trình gia .
“T.ử Phong ?” Trình lão gia hỏi những hạ nhân khác.