Vậy thì sẽ sử dụng ngọc bội khi đối phương tay, thể cảm nhận khí tức của đối phương định, hẳn là cấp bách thể của ?
Vì , lúc linh hồn đối phương rời khỏi cơ thể, cướp đoạt thể của , mới sử dụng ngọc bội, đó mới là thời cơ nhất.
Tu vi của đối phương xảy sự cố, trông như sắp sụp đổ.
Bây giờ trông vẻ , phần lớn là do ma đầu khống chế.
Một khi linh hồn đối phương rời khỏi cơ thể, cơ thể sẽ ai khống chế, linh lực sẽ tan rã, khống chế sẽ dễ dàng như .
Sau khi quyết định xong, Lăng Kha Thần bình tĩnh .
Đã đến lúc , sợ hãi cũng vô ích.
Thực những ngày qua, trải qua đủ loại nguy cơ, ma đầu ngược vẻ nguy hiểm như những chuyện đây.
“Nói thật, hổ là đứa con của khí vận, đối mặt với tình huống như mà vẫn thể bình tĩnh.” Tạ Hải nhịn mà khen một câu, “Đáng tiếc lừa gạt, tương lai sẽ ? Dù Thiên Đạo truy cứu, phần lớn sẽ vì mà sinh tâm ma, c.h.é.m tâm ma, tương lai thành tựu nhất định hạn.”
“Đứa con của khí vận vốn cần trải qua đại nạn, đây xem như là một thử thách trong đó. Nếu thể vượt qua, chính là đứa con của khí vận thực sự, thế giới cũng thể vì mà thiện hơn.” Vân Bích tiếp.
“Thằng nhóc quả thực gan hơn những khác, khống chế mà la hét, cầu xin.” Ngưu Thăng cũng nhịn mà bằng con mắt khác, gặp quá nhiều sợ hãi đến mức tè quần nguy cơ, ghét những kẻ nhát gan sợ sệt.
Kim Tiểu Bảo vẫn gì, dù cũng thích Lăng Kha Thần.
“Đường cô nương, cô đang nghĩ gì ?” Kim Tiểu Bảo phát hiện Đường Quả cứ im lặng, luôn cảm thấy cô bí ẩn, dường như bí mật gì đó.
Đường Quả: “Nghe các ngươi , ngoài đang tu luyện, gần đây tu vi tăng nhanh.”
Ngưu Thăng kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống: “Bay mà cũng tu luyện ?”
“Đừng tưởng ngươi thì cũng ,” Tạ Hải , “Giữa trời đất nhiều thể hai việc cùng lúc.”
Ngưu Thăng lẩm bẩm: “Chỉ là kinh ngạc thôi, nhưng cũng cảm thấy, càng ngày càng thấu Đường cô nương, chỉ cô mạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-5634-nguoi-ai-mo-cua-cha-nam-chinh-23.html.]
“Ta còn thấu tu vi của cô nữa, đây còn thể thấy . Đường cô nương, rốt cuộc cô là linh căn gì, thể tu luyện nhanh như ?” Kim Tiểu Bảo nhịn hỏi, đôi mắt của lợi hại đến mức nào, mà thấu tu vi của cô, thật kỳ lạ.
“Ta là Thủy Mộc trung phẩm song linh căn.”
Bốn đại yêu: “…”
Đùa ?
Loại linh căn thể tu luyện nhanh như ?
Nếu họ lầm, tuổi của cơ thể của cô còn đến một trăm ?
Sao cao thâm đến mức họ thấu ?
Điều đúng, vượt ngoài sức tưởng tượng của khác.
Kim Tiểu Bảo: “Có cô lén ăn thiên tài địa bảo gì ?”
“Cái gì gọi là lén ăn?” Đường Quả cạn lời, “Ta ăn thiên tài địa bảo, thời gian đều ở cùng các ngươi, thể ăn cái gì? Bảo bối của các ngươi còn nhiều hơn .”
“Vậy cô tu luyện nhanh như ?” Vân Bích cũng còn bình tĩnh.
Bốn đại yêu đều Đường Quả, trong mắt là sự bất bình, họ bế quan một là cả trăm năm, cũng tăng bao nhiêu tu vi. Cô thì , bay mà cũng tăng .
Lại còn là trung phẩm song linh căn, thật khó tin.
Rất đả kích!
“Có lẽ đây là một loại thiên phú khác mà ông trời ban tặng.”
Đường Quả tiện giải thích chuyện , sức mạnh hiện tại của cô biến chất, giống với sức mạnh của tu sĩ bình thường nữa.