Buổi chiều tan học, Quý Miên thấy mấy tên côn đồ ở cổng trường, giả vờ đoan trang tới, theo lệ thường thì mấy tên côn đồ chắc chắn sẽ híp mắt chạy tới chào hỏi cô, vẻ theo sự sai khiến của cô.
Thế nhưng hôm nay ánh mắt mấy tên côn đồ cô đúng lắm, mấy còn đang nhỏ gì đó, trong lòng Quý Miên cảm thấy .
“Quý Miên, cô nên giải thích một chút ?” Tên côn đồ cầm đầu chặn đường Quý Miên, thấp giọng , “Cô gì ?”
Lòng Quý Miên chùng xuống, vội vàng chạy , xe, may mà tài xế đến đón, nếu cô thật sự .
Cô trong xe nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thành thế ?
“Trảm Nam Hiệu, tại mấy tên côn đồ cũng tỉnh ? Hình như ngươi .”
Nguyên Cửu vô cùng tức giận: [Cô đừng đổ trách nhiệm, chẳng lẽ cô công lược tâm? Chỉ dùng kỹ năng của hệ thống, ngoài trả giá gì cả? Gần đây cô đều chú ý đến Ôn Triều, đối với mấy tên côn đồ thì thờ ơ.]
“ thấy là vấn đề của ngươi.”
[Nếu cô từ bỏ, thì giải trừ trói buộc .] Nguyên Cửu uy h.i.ế.p.
Quý Miên dọa sợ, giải trừ trói buộc? Sao thể, nếu giải trừ trói buộc, cô đối phó với bài vở sẽ dễ dàng như .
Bài vở cô quên gần hết .
“Trảm Nam Hiệu, chỉ là thắc mắc, tại thành thế , ý giải trừ trói buộc. tiếp tục thử những khác xem , thể nào tất cả đều chứ?”
Trong lòng Nguyên Cửu càng lúc càng , nếu điều kiện cho phép, thật sự giải trừ trói buộc .
Hắn cảm thấy Quý Miên nên chuyện, đáng tiếc mỗi một tia thần hồn cắt đều quá mạnh mẽ.
Hắn tưởng rằng đến thế giới chân thật mới diễn biến từ thế giới ảo , gì cũng sẽ dễ như trở bàn tay, nào ngờ mới bắt đầu gặp nhiều khó khăn như .
Quý Miên dám gì những tỉnh táo nữa, vì cô đổi mục tiêu.
Về đến nhà, Quý Miên xem như khá an phận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-5786-phien-ngoai-nu-trong-sinh-co-he-thong-cong-luoc-14.html.]
Trần Chỉ Phân thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảm thấy Kiều Trạch Hải đối với Quý Miên xa cách. Trong lòng bà oán trách Quý Miên học theo , bây giờ khiến bà ở mặt Kiều Trạch Hải cũng khó xử, đối với Quý Miên khỏi vài phần hài lòng.
Quý Miên cảm nhận , tạm thời để ý.
Bà của cô chính là vô dụng, nếu thể trông cậy đối phương, kiếp cô t.h.ả.m như .
Mà ở một bên khác, khi tan học, Ôn Triều vì thận trọng nên trực tiếp tìm Đường Quả.
Cậu phương thức liên lạc của cô, thử liên lạc với cô mạng.
Hai chuyện một lúc, đem những chuyện thấy, cảm nhận đều .
Ôn Triều: cảm thấy Quý Miên vấn đề, bạn học Kiều Vận, chuyện nên với chú Kiều một tiếng ? đoán mê hoặc chỉ và chú Kiều, thể còn khác.
Đường Quả: Cứ xem , gần đây quan sát một chút, xem Quý Miên thích tiếp xúc với ai, nhiều lên, sẽ càng khiến tin tưởng.
Ôn Triều: Cũng , bên chú ý nhiều hơn, cẩn thận Quý Miên, cảm thấy cô nguy hiểm.
Đường Quả để tâm đến những điều , khi kết thúc cuộc trò chuyện với Ôn Triều, liền để Kiều Vận điều khiển cơ thể bài tập.
Ngày hôm , điều Đường Quả ngờ tới là trong lớp một bạn học mới chuyển đến.
Kiều Vận: “Đường tiểu thư, Thời Diêm đến đây?”
Đương nhiên, thực cô vẫn chút vui mừng.
Mặc dù kiếp xảy nhiều chuyện, nhưng cô đó đều là Thời Diêm tự nguyện, đối phương cũng hại t.h.ả.m.
Hơn nữa đối phương hại t.h.ả.m như , cũng là bảo vệ cô.
Không năng lực của Thời Diêm đủ, mà là bọn họ đều thể là đối thủ của Quý Miên, cô thể ghi hận những chuyện đó chứ?