, cô mềm lòng .
"Cô thử nghĩ xem mười năm cô đến đây, đ.á.n.h mất mười năm thanh xuân, cuộc đời vốn dĩ rực rỡ của cô, đều bọn họ cướp đoạt. Ta , cô rời khỏi đây."
Đương nhiên, cô .
"Không nỡ xa con, tại cứ ở đây? Cô , cô sẽ trở thành bà lão , con trai cô sẽ trở thành gã chồng cưỡng bức cô."
"Rất lâu , sẽ ba cô gái vô tội đến nhà các , cô sẽ giống như bà lão từng ép buộc cô, ép buộc bọn họ."
Lý Mỹ Vân nghĩ đến cảnh tượng đó, hai mắt hoa lên.
Không, cô trở thành bà lão .
"Bọn họ là tội nhân, chỉ cần cô , thể dẫn theo ba đứa con của cô rời . Đương nhiên, khó khăn cô đối mặt sẽ lớn hơn, một phụ nữ nuôi sống ba đứa con trai hề dễ dàng. mà, những bên ngoài , chắc chắn sẽ trơ mắt các mà quản. Sống sót ở bên ngoài, sống một cuộc sống t.ử tế, là cơ hội."
Lý Mỹ Vân ai đang chuyện với , nhưng cô dường như hiểu điều gì đó, liền với nhân viên công tác:" , nhưng dẫn theo ba đứa con trai của cùng."
"Theo tình hình của cô, cô thể dẫn theo con ."
Lý Mỹ Vân nở nụ . Dưới sự giúp đỡ của nhân viên công tác, trong làng căn bản cản nổi, cô dẫn theo ba đứa con trai lên xe.
Đường Quả bay lơ lửng nóc nhà trong làng, một tiếng:"Hy vọng cô thể kiên trì."
[Ký chủ đại đại, ý của cô là, cô thể sẽ kiên trì nổi?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-799-nu-sinh-bien-thanh-quy-10.html.]
Đường Quả khẽ:" , ở cái nơi tổn thương mà cô còn do dự, nỡ xa con, thể thấy tính cách cô yếu mềm. Cô ở trong gia đình , quả thực đ.á.n.h đập nhiều, vì bà lão và gã chồng của cô là hiểu lý lẽ, hiền lành."
"Mà là... tính cách cô nhu nhược, nhát gan, thấy kết cục của những cô gái bỏ trốn, nên dám phản kháng. Cô ngoan ngoãn lời, tự nhiên sẽ chịu những thứ đó."
[Vậy tại Ký chủ đại đại nhắc nhở cô ?]
"Ta chỉ xem thử, con khi tê dại thì rốt cuộc thể tê dại đến mức nào." Cô ngẩng đầu lên, những đám mây trắng trôi lững lờ bầu trời, thời tiết hôm nay đặc biệt .
Phụ nữ trong làng thể .
Một tê dại, phản ứng. Sau khi nhân viên công tác khuyên nhủ lâu, họ vẫn im lặng, tỏ ý .
Cũng một , hai mắt khôi phục thần thái, chút do dự bất kỳ sự cản trở nào, kiên quyết rời khỏi đây.
"Tú Phương, cô thật sự , cô cần và con của cô nữa ?"
Người phụ nữ tên Tú Phương , đầu lạnh một tiếng:"Cần ?" Cô lớn, to:" hận nơi , hận , hận tất cả thứ ở đây, cũng hận hai đứa nghiệt chủng do chính tay sinh .
Nơi , mang đến cho chỉ là đau thương, quên ? Tám năm , đến đây, mới ngoài hai mươi tuổi, cả nhà các , lúc đó đối xử với như thế nào?"
Mặt Tú Phương giàn giụa nước mắt:" chịu, mụ già và lão già liền đè tay , đè chân , để cho cưỡng bức . Anh xem, thể nỡ xa , hận c.h.ế.t , hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t . Anh chính là một kẻ h.i.ế.p dâm, đối xử với đến , vẫn là một kẻ h.i.ế.p dâm."
"Nơi , là cơn ác mộng cả đời của . Thật , vẫn thể rời , cho dù ngoài nhặt rác, ăn xin, cho dù khi trở về, sẽ giảm thọ hai mươi năm, cũng cam lòng." Nói xong, cô chút do dự, lê cái chân khập khiễng lên xe, quệt một giọt nước mắt, vô cùng vui sướng.
Cái nơi quỷ quái , cuối cùng cũng thể thoát khỏi .