“Bản đạo sẽ kiềm chế một chút.” Anh Đường Quả, nghiêm túc trả lời.
“A, ý của Tần đạo trưởng là, sẽ kiềm chế nảy sinh tình cảm với ?” Đường Quả , “Đến cả từ ‘kiềm chế’ cũng dùng , thể thấy nội tâm Tần đạo trưởng d.a.o động .”
“Không chuyện đó.”
Tần Cửu bước nhanh hơn, “Bản đạo từng gặp nữ quỷ nào nhiều lời như cô.”
Không chỉ nhiều lời, mà mặt còn dày, thật sự nghĩ rằng cô xinh là thể gì thì ?
“Chẳng bây giờ gặp ?”
Tần Cửu vẻ mặt bất đắc dĩ, “Có thể chuyện ?” Nói tiếp nữa, đầu óc cũng chút kiểm soát mà nghĩ đến những thứ kỳ quái.
Đường Quả tủm tỉm một cái, “Được, nữa, trêu nữa, chỉ là quá nhàm chán, chuyện với nhiều hơn thôi.”
Tần Cửu đột nhiên nhớ trải nghiệm của cô, bất kể lai lịch đây của cô lớn đến , nhưng vẫn thể cảm nhận một sự cô đơn từ cô.
Ngay cả khi cô tủm tỉm , những lời trêu chọc đó, vẫn luôn cảm thấy cô là một cô đơn.
“Cô thì cứ .” Tần Cửu bước chậm một chút, “Bản đạo sẽ xem xét trả lời, tuy câu trả lời cuối cùng thể cô sẽ hài lòng lắm, nếu cô thật sự trò chuyện, bản đạo sẽ trò chuyện cùng cô.”
“Thật ?” Khóe miệng Đường Quả cong lên.
Tần Cửu trả lời, “Tất nhiên, cô bỏ một cái giá lớn để thuê bản đạo hai mươi năm.”
Nói xong câu , Tần Cửu chút hối hận, thực trò chuyện cùng cô, vì thanh tiên kiếm , bất giác biểu cảm của cô, phát hiện dấu hiệu tức giận, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy thì khách sáo nữa.”
Tần Cửu thấy lời , nhất thời nên lời.
“Tần đạo trưởng, năm nay bao nhiêu tuổi ?” Đường Quả hỏi.
Tần Cửu trả lời: “Hai mươi lăm .” Đây là câu hỏi quái quỷ gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-819-co-gai-bien-thanh-quy-30.html.]
“Hơi trẻ nhỉ, nếu còn sống, cũng hai mươi tuổi, thể đăng ký kết hôn, và chỉ chênh bốn năm tuổi, nhiều ít vặn, xứng đôi.”
Tần Cửu: “…”
“Anh vợ ?”
Tần Cửu: “Chưa.”
“Có tìm một vợ ?”
“Bản đạo chỉ bắt yêu.”
Đường Quả lười biếng bay lượn, một tay chống cằm, “Vậy phụ nữ ?”
“Bản đạo một lòng bắt yêu kiếm tiền.” Tần Cửu trả lời một cách cứng nhắc, nữ quỷ cứ hỏi những vấn đề riêng tư , thế mà trả lời, cứ như tra hộ khẩu .
“Ồ, là , hai mươi lăm mà phụ nữ , thật hiếm .”
Tần Cửu: “…” Sư phụ khi qua đời tám mươi tuổi, cũng từng phụ nữ, cho rằng vẫn còn trẻ.
Mới hai mươi lăm, cơ hội còn nhiều.
“Vậy Tần đạo trưởng, thích kiểu phụ nữ như thế nào?” Đường Quả tủm tỉm hỏi, khóe miệng Tần Cửu kiềm chế mà run rẩy.
Anh nhanh ch.óng trả lời, “Bản đạo một lòng bắt yêu, kiếm tiền, bận, thời gian, từng nghĩ đến.”
“Vậy bây giờ khá rảnh, nghĩ thử ?”
Hệ thống: Hỏng , ký chủ đại đại, thật , quá .
“Bản đạo kiến thức còn ít, nghĩ thích kiểu nào, lẽ gặp mới , cũng thể cả đời gặp .”
Chẳng sư phụ cũng ? Anh cho rằng, lẽ sẽ độc cả đời, hơn nữa thiên phú của cũng tệ, một ngày nào đó thể đắc đạo thành tiên.
“Vậy nếu gặp , đừng bỏ lỡ nhé.” Đường Quả ngẩng cằm, chỉ , “Ví dụ, nếu ý gì với , nhất định tỏ tình với sớm một chút.”