Phương Thiên Sĩ tiện hỏi, chỉ ở chân tường hai , hình như thực sự đang yêu đương, sự nghi hoặc trong lòng, cũng dần dần buông xuống.
Hai , hẳn tới hại ông .
Những năm qua, nhiều con quỷ ông quen , những đạo sĩ thối g.i.ế.c c.h.ế.t .
Nếu ông đặc biệt một chút, chắc chắn cũng đối phương g.i.ế.c .
Cũng những đạo sĩ là thực sự bắt quỷ là đ.á.n.h lấy danh nghĩa bắt quỷ, tu luyện sát đạo, Phương Thiên Sĩ thầm nghĩ.
Nửa giờ , Đường Quả và Tần Cửu nắm tay rời .
Đường Quả Phương Thiên Sĩ, vẻ mặt tươi : “Phương Thiên Sĩ, chúc ông may mắn.”
Phương Thiên Sĩ mờ mịt một chút, Phương Thiên Sĩ, cô đang gọi ông là Phương Thiên Sĩ, cho nên họ tên của ông là Phương Thiên Sĩ, cô quen ông ?
Chỉ là, tại ông họ Phương, khiến ông nhớ tới tên đạo sĩ thối gọi là Phương Vân Trì , nếu ông may mắn, sớm đối phương nghiền xương thành tro .
Bây giờ, thấy họ Phương, trong lòng ông liền thoải mái.
Bây giờ cũng họ Phương, luôn cảm thấy chỗ nào đó kỳ cục. mà, phụ nữ ông tên là Phương Thiên Sĩ chứ?
Ông đang định đuổi theo, hỏi cho rõ ràng, trong đầu đột nhiên một mảnh hỗn độn, sững tại chỗ nhúc nhích.
Trong một phút ngắn ngủi, trong đầu Phương Thiên Sĩ đều là một mảnh trống rỗng. Một phút , vô hình ảnh xẹt qua trong đầu ông , những hình ảnh , là ký ức của ông .
Ông lập tức hiểu , xổm trong góc, nghiêm túc tiếp nhận ký ức, trong lòng còn chút vui mừng.
Ông luôn ký ức của riêng , từng hỏi những con quỷ khác, bọn họ ít nhiều đều ký ức lúc còn sống, đối với chuyện ông vẫn vô cùng thất vọng.
Khoảng mười phút , Phương Thiên Sĩ còn vui vẻ như lúc đầu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-854-nu-sinh-bien-thanh-quy-65.html.]
Ông vẫn xổm trong góc, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Ông chằm chằm hướng Đường Quả rời , khí thế cũng trong nháy mắt đổi, dung mạo cũng khôi phục như cũ, khí chất vốn chút co rúm, đột nhiên trở nên phóng khoáng, khuôn mặt cũng chính nghĩa hơn nhiều, giống một con quỷ, ngược giống một đạo sĩ.
Ông nhớ .
Ông tên là Phương Thiên Sĩ, từ nhỏ bắt đầu học đạo thuật bắt quỷ. Ông ghét quỷ, bởi vì thôn của bọn họ chính là ác quỷ chiếm cứ, cuối cùng chỉ còn một ông , sư phụ nhặt về.
ông cũng , quỷ g.i.ế.c là thể động .
Bất kể quỷ g.i.ế.c nào, ông đều quản, cũng màng nhân quả.
Lúc đó ông cho rằng, quỷ vốn nên g.i.ế.c , bất kể nhân quả gì.
Cho nên, Đường Lộc Sinh tìm đến ông , ông chút do dự trừ khử con nữ quỷ hại . Cho dù rõ nguyên nhân sự việc, trong lòng ông cũng một chút áy náy.
Con quỷ hại , cho nên ông tru sát đối phương là sai.
Sau nữa, ông gặp Đường Quả.
Ông tưởng con quỷ trẻ tuổi , thể dễ dàng tru sát.
Không ngờ tới, đối phương nhẹ nhàng khống chế ông , ông tưởng đối phương sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t ông , loại hồn bay phách lạc đó.
, cô chỉ rút hồn thể của ông khỏi cơ thể, phong ấn ký ức của ông , cho ông một loại năng lực đặc biệt, chính là bất kể là đạo sĩ nào, đều cách nào g.i.ế.c c.h.ế.t ông .
Đương nhiên, cũng độ lên ông một tầng sát khí, chính là bất kể đạo sĩ nào thấy ông , đều sẽ tưởng ông dùng hình thái của quỷ, g.i.ế.c , sẽ do dự tay với ông .
Trong thời gian dài mười mấy năm tiếp theo, ông trải nghiệm cảm giác một con tiểu quỷ đạo sĩ truy sát.
Vừa , ông đều đang oán trách những đạo sĩ , phân biệt trắng đen, g.i.ế.c c.h.ế.t ông .