“Đại tổng quản, đem bộ mật chiết các nơi đưa cho Nguyệt Vương, ngày mai nàng khởi hành, những mật chiết nàng cứ mang theo đường từ từ mà xem.”
Khóe miệng Đại tổng quản giật giật, vội vàng đáp: “Vâng, bệ hạ, nô tỳ ngay đây.”
Đại tổng quản nhớ cả một sọt mật chiết , mặc niệm cho Nguyệt Vương một .
Cũng bệ hạ là coi trọng Nguyệt Vương, là đang chỉnh Nguyệt Vương nữa.
Loại chuyện , xử lý đơn giản.
Không mất ba năm năm năm, căn bản thể rõ .
Đường Nặc Nguyệt vô cùng vui vẻ trở về phủ, Vương phu Đan Ca tiến lên liền hỏi: “Vương gia, bệ hạ phân phó gì ?”
Thấy Đường Nặc Nguyệt , trong lòng Đan Ca mới yên tâm, bây giờ và Vương gia đồng tâm hiệp lực, nàng tuyệt đối thể xảy chuyện.
“Bệ hạ chuyện quan trọng phân phó bản vương, bản vương thể khẳng định đây là sự công nhận và cân nhắc của bệ hạ dành cho bản vương, cho nên, chuyện , bản vương nhất định cho bệ hạ thật thỏa đáng.”
Trên mặt Đan Ca cũng lộ vẻ vui mừng, thực khá thông minh, hỏi là chuyện gì, chỉ chần chừ một chút: “Vậy Vương gia sắp ngoài ?”
“Ừ, ngoài, thời gian ngắn chắc sẽ về.” Đường Nặc Nguyệt nhớ tới trong phủ còn một kẻ an phận là Tiêu Tấn, híp mắt , vẫy tay với Đan Ca, Đan Ca cúi mặt nàng, liền nàng thấp giọng với : “Sau khi bản vương rời , trong phủ do chủ, một thứ an phận, cứ việc xử lý là , ngoại trừ đừng tổn hại đến tính mạng, những thứ khác tùy ý.”
“Nếu thực sự xử lý , hãy gặp Hoàng phu.”
Đường Nặc Nguyệt chút hiểu , vị Nữ hoàng của nàng, khi mất trí nhớ, liền chỉ sủng ái Hoàng phu.
Thực , ban đầu nàng còn nghi ngờ, Nữ hoàng xuyên nhập .
Nàng gặp vài , cảm giác Nữ hoàng mang cho nàng vẫn giống như .
Nói cũng kỳ lạ, mà đối phương quên, là tất cả nam nhân trong hậu cung ngoại trừ Hoàng phu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-937-nu-hoang-tre-tuoi-72.html.]
Đường Nặc Nguyệt nghĩ sâu xa những chuyện , Nữ hoàng xuyên , bây giờ còn giao phó trọng trách cho nàng, nàng biểu hiện cho thật .
Làm một vương gia ích, vẫn hơn là một vương gia nhàn tản.
Chuyện , Nữ hoàng đều thể dung nhẫn, thể thấy đây là một vị quân vương hẹp hòi, chỉ cần nàng ngoan ngoãn cung kính, cuộc đời của nàng hẳn là sẽ sống .
Đan Ca Đường Nặc Nguyệt , trong lòng liền an tâm.
Xem Vương gia là thật lòng đối đãi với , ngay cả những lời cũng , kẻ an phận , đoán chừng chính là Tiêu Tấn .
Đan Ca nhớ tới chuyện vô tình thấy đó: “Vương gia, đó phát hiện Tiêu Tấn lén lút ngoài, võ công, tiện phái theo dõi, cũng .”
“Chuyện bên ngoài phủ, cần bận tâm, Nữ hoàng của chúng lợi hại lắm, gì , xử lý , cứ trực tiếp cung bẩm báo Hoàng phu, hiểu ? Trong phủ sẽ phái một ở bên cạnh bảo vệ , gì, cứ mạnh dạn mà .”
Đối với Tiêu Tấn, Đường Nặc Nguyệt đương nhiên là thích.
Thân phận của đối phương phức tạp, bản lĩnh cũng tồi, thể trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t.
Đan Ca ngược điều, nàng thể giao quyền lực cho Đan Ca, để đối phương đối phó Tiêu Tấn.
Quả thực là lợi dụng, nhưng nàng thể hứa cho Đan Ca vinh quang cả đời, đây là một nam nhân thông minh, cách lựa chọn, sẽ để bụng.
Quả nhiên, mặt Đan Ca chỉ sự vui sướng, vội vàng bày tỏ sẽ theo.
Ngày hôm , Đường Nặc Nguyệt lặng lẽ một chiếc xe ngựa màu trơn, hướng ngoài hoàng thành.
“Đệt!!”
“Sao cảm giác hố thế !”