Tiêu Tấn đưa Linh Tự, vốn tưởng rằng thể tìm cơ hội trốn thoát.
Cho dù bản thể trốn thoát, vẫn thể sai lén lút truyền thư cho Tô Thanh.
Bao nhiêu năm trôi qua , Tô Thanh cho dù thành công, việc cứu cũng dễ như trở bàn tay chứ?
Hắn dùng hết thủ đoạn, cuối cùng cũng tìm đưa tin tức ngoài. Đáng tiếc, nửa năm trôi qua, bên Tô Thanh nửa điểm tin tức cũng .
Tô Thanh nhận tin tức của Tiêu Tấn, chỉ thoáng qua, liền đốt bức thư đó .
Cứu Tiêu Tấn ? Hắn thể cứu Tiêu Tấn .
Hắn phí hết tâm tư, trải qua năm qua năm khác ở Tề Quốc, vì cái gì chứ, chẳng là để khống chế Tề Quốc .
Cứu Tiêu Tấn về Tề Quốc, đó chẳng là tự tìm rắc rối cho ư?
Theo tin tức nhận , cũng ngờ một như Tiêu Tấn, đích hạ độc Đường Nặc Nguyệt, hạ độc thì thôi , còn bắt, điều giống với Tiêu Tấn mà quen năm xưa chút nào.
Lão Hoàng đế đoán chừng cũng hy vọng, thấy một đứa con mất mặt như trở về .
Trên mặt Tô Thanh nở nụ , tính toán xem tiếp theo nên thế nào.
“Phò mã.”
Lúc , bên ngoài truyền đến một giọng , nụ đầy toan tính của Tô Thanh lập tức đổi, chỉnh nếp nhăn y phục, dậy mở cửa, thấy một lớn một nhỏ ngoài cửa, hỏi: “Công chúa tới đây?”
“Trước đó , phụ hoàng đón Lục ca trở về, còn định để , bây giờ bên Lục ca tin tức gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-945-nu-hoang-tre-tuoi-80.html.]
Tiêu Vân, công chúa duy nhất của Tề Quốc, phận tôn quý, quan hệ với Tiêu Tấn cũng tồi. Các trưởng của nàng đều vì nàng là công chúa duy nhất, gì cũng chiều chuộng nàng.
Cuộc tranh đấu giữa bọn họ, cũng sẽ liên lụy đến Tiêu Vân, cho nên quan hệ của nàng với mỗi một đều khá .
Tiêu Tấn đưa sang Tây Thánh Quốc nhiều năm, khả năng trở về, nàng tự nhiên quan tâm.
Tô Thanh chần chừ một chút, : “Vốn dĩ phụ hoàng đón Lục ca trở về, nhưng đó đổi chủ ý .”
“Phò mã là chuyện gì ?” Tiêu Vân Tô Thanh dò hỏi, đôi mày thanh tú nhíu , “Lục ca ở Tây Thánh Quốc cũng bao nhiêu năm , sớm mất khả năng tranh đấu với những khác, phụ hoàng vẫn đón về. Những chuyện năm xưa, thực cũng là của Lục ca.”
Nàng nhớ tới mấy năm nay, sự tranh đấu của các ca ca ngày càng kịch liệt, bọn họ vì để tránh liên lụy đến nàng, đều cố gắng tránh mặt nàng, bao giờ lén lút đến gặp nàng, chính là sợ nàng liên lụy.
Tiếp đó là nàng tận mắt thấy bọn họ lượt từng một xảy chuyện, dẫn đến kết cục lưỡng bại câu thương.
Có đôi khi nàng thực sự hỏi một câu, chỉ vì một cái hoàng vị, bản thị đồng căn sinh, cớ đến bước đường ?
“Nếu công chúa an tâm, sẽ âm thầm phái xem Lục ca, chỉ cần ở Tây Thánh Quốc sống yên , thực trở về hơn, nàng xem?”
Tiêu Vân nghĩ đến tình thế gần đây, thở dài một tiếng: “Cũng đúng, trở về đoán chừng cũng ngày tháng yên để sống. Ta chỉ là, lâu gặp Lục ca, chút nhớ .”
“Bên ngoài gió lớn, đưa công chúa về phòng nhé.”
Tiêu Vân gật đầu, dắt củ cải nhỏ bên cạnh, đây là con trai út của nàng và phò mã.
Nói thì, nàng lẽ mới là may mắn nhất Tề Quốc, phụ hoàng mẫu hậu đều yêu thương nàng, còn một phò mã chu đáo với nàng như . Nhi nữ song , ngoại trừ việc cả ngày thấy các ca ca tranh đoạt hoàng vị, thứ đều .
Tất cả những điều , đến khi nào mới thể kết thúc.