Nhìn Lão Đại, Lão Nhị Mắt Trông Mong Nhìn Mình, Hứa Lão Lục Thở Dài:"Đại Ca, Nhị Ca, Không Phải Em Không Giúp Hai Anh. Tư Dao Tính Tình Cứng Rắn Thế Nào, Các Anh Cũng Biết Rồi Đấy. Lời Em Nói Chưa Chắc Đã Có Tác Dụng Đâu."
Nói thật, thực sự tự tin.
"Có tác dụng thì chú cũng thử xem chứ."
Lão Đại nóng nảy:"Bọn thế tất cả cũng chỉ vì chú thôi. Nếu bọn cứ giả mù giả điếc, chẳng thèm xen gì. Bọn cũng mất việc."
Sớm thì lời Lão Nhị, vờ như thấy cho xong. Đâu giống như bây giờ, chẳng ai thèm nhận tình nghĩa của bọn họ.
Đặng Tư Dao coi họ như chổi quậy phá gia đình mà tay thu thập, Lão Lục là kẻ vô dụng, căn bản nắm thóp vợ. Cũng là của , tại cứ vẹn cả đôi đường cơ chứ.
" !" Lão Nhị cũng sốt ruột:"Chú cứ thử xem . Nếu thật sự , thì đành trách bọn xui xẻo ."
Lời đến nước , Hứa Lão Lục nếu giúp thì chẳng còn chút tình nào, gật đầu:"Được! Chờ cô về, em nhất định sẽ chuyện."
Chờ Đặng Tư Dao về đến nhà, Hứa Lão Lục tỏ vô cùng ân cần:"Tư Dao, đây là cá đại ca hôm nay mới câu từ sông lên, tươi lắm đấy. Em mau nếm thử xem."
Đặng Tư Dao xuống, nếm thử một miếng:"Quả thực tươi."
Hứa Lão Lục gỡ xương cá, chấm chút nước canh đưa đến tận miệng cô.
Đặng Tư Dao liếc miếng thịt cá, ăn xong liền :"Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Nói , đại ca chuyện gì?"
Hứa Lão Lục giật thót trong lòng, ngượng ngùng :"Em đoán ?"
"Anh chẳng bảo cá là do đại ca câu ? Lại còn lặn lội chạy tới câu cá mang sang đây. Anh tìm việc ?" Đặng Tư Dao cố ý chọc trúng tim đen của .
Hứa Lão Lục đành căng da đầu :"Đại ca với nhị ca cũng là vì cho thôi. Họ sợ chịu thiệt thòi."
Đặng Tư Dao gật gật đầu, âm dương quái khí hỏi:"Cho nên mới tới đào góc tường nhà ?"
"Em cho họ mượn 800 lá gan, họ cũng chẳng gan đối đầu với em ." Hứa Lão Lục nhỏ giọng lầm bầm.
Đặng Tư Dao tỏ ý kiến:" cứ thế mà tha cho họ, trong lòng thoải mái."
Hứa Lão Lục hiểu, cô bao giờ chịu thiệt cơ chứ! Anh suy nghĩ một chút:"Hay là trừ của họ 100 đồng?"
" thiếu 100 đồng chắc?!" Đặng Tư Dao bĩu môi ghét bỏ.
Hứa Lão Lục nghĩ cách nào hơn:"Vậy em xem nên trừ bao nhiêu?"
Đặng Tư Dao nhạt giọng đáp:"Mỗi trừ 1000 đồng!"
Trái tim Hứa Lão Lục đập thịch một cái. Trời đất ơi, công nhân bình thường một tháng lương mới bốn năm chục đồng, cô một nhát trừ luôn tiền lương hơn một năm của .
nếu để cô xả giận, e là cô sẽ chịu giơ cao đ.á.n.h khẽ, dứt khoát gật đầu:"Được! Cứ theo lời em !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-278.html.]
Chỉ là vẫn còn một thắc mắc:"Em cũng thiếu 2000 đồng ?"
Tuy Đặng Tư Dao cho bất kỳ ai cô kiếm bao nhiêu tiền, nhưng một điều chắc chắn là xưởng b.út chì của cô cực kỳ hái tiền. Nhiều đến mức dám tưởng tượng.
Đặng Tư Dao bật :" , thiếu 2000 đồng , nhưng bọn họ thiếu. Về mỗi khi họ giở trò , sẽ tự cân nhắc đến 2000 đồng . chính là cho họ xót của! Làm cho họ nhớ đời."
Hứa Lão Lục nhất thời nên gì cho . Bởi vì cô chính là mang thù dai như đấy.
Nga
Đặng Tư Dao tiếp tục ăn cơm, Hứa Lão Lục chạy tìm đại ca, nhị ca để thông báo kết quả.
Lão Đại trừ 1000 đồng, suýt nữa thì ngã quỵ:"Trừ nhiều như ?! Một năm tiền hoa hồng của mới 2000, cô dám trừ một nửa?! Sao cô rắp tâm đen tối thế cơ chứ!"
Thật hổ danh là gian thương!
Hứa Lão Lục ngượng ngùng :"Đại ca, nhị ca, tính tình Tư Dao thế nào, các cũng hiểu mà.
Nếu các để cô xả cục tức , cô chắc chắn sẽ ghim thù trong lòng, chừng ngày nào đó trả đũa các .
Bây giờ các để cô xả giận, chuyện coi như lật sang trang mới, cô sẽ nhắc nữa."
Lão Đại và Lão Nhị đưa mắt , như thì đành chịu trừ tiền thôi. Ít cũng đừng để cô ghim thù trong lòng! Bọn họ gánh nổi !
Tuy nhiên, khi Lão Lục rời , Lão Đại thở dài:"Lão Lục, vì để chú cắm sừng, hai em mất đứt 2000 đồng! Chú khá lắm!"
Lời mang theo chút âm dương quái khí, Hứa Lão Lục chút chột , lúc về đến nhà, mặt vẫn còn nóng ran.
Đặng Tư Dao thấy về, mặt mày ủ rũ, liền nhíu mày:"Sao thế? Bọn họ đồng ý ?"
Hứa Lão Lục nhớ lời nhị ca , trong lòng thấy hụt hẫng, lắc đầu:"Không ! Bọn họ bảo vì mà mất đứt 2000 đồng, trong lòng thoải mái."
Đặng Tư Dao cảm thấy Hứa Lão Lục nếu theo cô, với cái tính cách thì dù trọng sinh bao nhiêu cũng chỉ là kẻ thịt. Nhìn xem, mới thế mà thấy áy náy !
Cô hừ lạnh:"Trong giấc mơ của , đại ca với nhị ca chẳng nuốt trọn tiền bồi thường t.ử vong của ? Cứ coi như kiếp họ nợ . Anh cần cảm thấy đuối lý."
Hứa Lão Lục ngẩn , đúng là như thật. đột nhiên nghĩ đến một vấn đề:"Sao chuyện giống trong giấc mơ của nhỉ?!"
Kiếp rõ ràng đại ca, nhị ca nuốt trọn tiền bồi thường t.ử vong của , kiếp còn nhớ đến tình em?!
Hứa Lão Lục nghĩ mãi bèn hỏi Đặng Tư Dao. Bởi vì cô học thức, kiên nhẫn, nhất định thể giải đáp thắc mắc cho .
"Kiếp đại ca, nhị ca của sống cũng tệ. Mà điều kiện của cũng chẳng kém, coi là gánh nặng của họ. Bọn họ thể tiện tay giúp một chút thì giúp.
Trong giấc mơ, đại ca, nhị ca của nghèo, nghèo thì chí ngắn, ba chủ động dâng tiền đến tận cửa, trong lòng họ tuy thấy với , nhưng hiện thực bày đó, họ tiện tay nhận lấy cũng sẽ chẳng gánh nặng tâm lý gì.
Con vốn dĩ phức tạp."
Đặng Tư Dao nhạt giọng phân tích:"Nói cho cùng, chuyện ba sai nhiều hơn. Đại ca, nhị ca của chẳng qua chỉ là lòng tham đáy mà thôi."