“ Vậy! Bây Giờ Không Lo Không Tìm Được Việc. Cho Nên Ăn Uống Cũng Tốt Hơn Trước Kia.” Đặng Tư Dao Cất Quần Áo Của Họ Đi, Đợi Lúc Về Lại Mặc.
Đặng Mẫu lục túi, lấy món quà mang đến: “Mẹ chuẩn cho Hạt Dẻ Cười. Của Khai Khai là một chiếc xe đồ chơi, của Tâm Tâm là một con hổ bông, của Quả Quả là một con , cái còn thể phát sáng nữa đấy.”
Đặng Tư Dao những món quà , khóe miệng giật giật. lúc , Quả Quả ba cử đến gọi họ ăn cơm.
Đặng Mẫu lập tức định đưa quà cho chúng, Đặng Tư Dao một tay đè , với Quả Quả: “Lát nữa xuống ngay! Con xuống .”
Đợi đứa trẻ , Đặng Mẫu chần chừ: “Sao ? Bọn trẻ thích ?”
Đặng Tư Dao khổ sở : “Mẹ đừng nữa! Quà của giống , ba đứa nó sẽ đ.á.n.h mất!”
Tuy Đặng Mẫu từng nuôi song sinh, nhưng chúng từ nhỏ tách , căn bản kinh nghiệm. Nghe thấy lời , bà : “Mẹ cứ tưởng chỉ lớn lên mới đ.á.n.h chứ. Hóa lúc nhỏ cũng sẽ tranh giành.”
Đây là đang Đặng Tư Dao và em trai luôn cãi vã.
Đặng Tư Dao : “Chúng nó còn nhỏ, quen phớt lờ. Đợi lớn lên, con sẽ dạy chúng nó đạo lý.”
Cô nhét quà trở túi, kéo tay Đặng Mẫu: “Đi thôi! Chúng xuống lầu ăn cơm.”
Hạt Dẻ Cười bàn, Đặng Phụ và Đặng Mẫu thấy bọn trẻ ăn cơm liền vui vẻ.
Hứa Lão Lục để chào đón hai ông bà, đặc biệt nhiều món ăn đắt tiền, ví dụ như tôm. Hạt Dẻ Cười thích ăn tôm nhất, mỗi Hứa Lão Lục đều bắt chúng tự bóc.
Đặng Phụ và Đặng Mẫu thấy bộ dạng khó khăn của chúng liền giúp bóc tôm.
Tâm Tâm liền mách ông bà: “Ba mỗi đều bóc tôm cho , bóc cho con.”
“Ai nha, bóc tôm cho trẻ con chứ.”
Đặng Phụ bóc xong một con, lập tức đặt bát của con gái: “Tâm Tâm, con đúng! Người lớn bóc tôm cho trẻ con, con là con gái của ba mà.”
Tâm Tâm tôm trong bát chất thành núi, còn bát thì trống : “Con cũng là con gái của mà.”
Đặng Tư Dao phì .
Đặng Mẫu lườm chồng một cái: “Ông so đo với trẻ con gì.”
“Ba đang dạy nó đạo lý mà.” Đặng Phụ tủm tỉm : “Nó tự cha bóc tôm cho con cái, ba theo ý nó, nó còn mách lẻo .”
Đặng Mẫu bóc cho ba đứa mỗi đứa một con, còn bóc nữa thì Đặng Tư Dao ngăn : “Mẹ, ăn nhanh . Trên đường chắc chắn ăn gì .”
Hạt Dẻ Cười thấy bà nội quả thực bóc nữa, trong lòng thở dài, lớn chẳng đáng tin chút nào. Thôi thì tự bóc !
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng cãi vã. Hứa Lão Lục thò đầu xem: “Lưu Tiểu Phong về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-295.html.]
Đặng Tư Dao gật đầu: “Chắc là phát hiện em gái vợ đuổi , nên cãi một trận to với Lưu Phượng Quyên. Hai vợ chồng chỉ cần ở nhà là nhất định sẽ cãi . Một khắc cũng yên.”
Đặng Phụ mà hiểu gì, Đặng Mẫu thì nhận họ: “Không ngờ tình cảm của chúng nó ngày càng tệ.”
Đặng Tư Dao chuyện nhà , liền chuyển chủ đề hỏi cha , Thượng Hải bây giờ thế nào.
“Khá . Không gì đổi.”
Đặng Mẫu sang chuyện khác: “Không con bảo giúp con xem nhà ? Có một gia đình bán nhà để nước ngoài định cư, căn nhà đó . Giá cả rẻ.”
Đặng Tư Dao hứng thú: “Nhà như thế nào ạ?”
“Là nhà từ thời dân quốc, chút cũ nát. Mấy năm nhà họ cải tạo lao động, mấy năm nay sửa án sai, nhà cũng trả . Có lẽ là quá đau lòng, nên nước ngoài. Diện tích lớn, nhà cũng thể ở , 400 mét vuông, rao giá 4 vạn.”
“Vậy tổ tiên họ là gia đình giàu ?” Thượng Hải xưa nay vẫn là nơi tấc đất tấc vàng, đặc biệt là thời dân quốc còn là Tô Giới, nhà cửa đắt đỏ.
“ ! Cho nên những năm đó ít kết tội. Lúc họ xảy chuyện, nhà cấp trưng dụng phòng việc, phá hỏng ít.” Đặng Mẫu hỏi cô mua .
Đặng Tư Dao gật đầu: “Mua ạ! Đợi hai về, con xin nghỉ phép về cùng hai . Giải quyết xong việc .”
Đặng Mẫu thấy con gái sảng khoái như : “Xem là thật sự kiếm tiền. Một chút cũng cần suy nghĩ.”
Đặng Tư Dao thấy đang dò xét, cố ý hỏi bà: “Mẹ! Con bây giờ cần hai trợ cấp nữa, lương của ba đủ cho hai tiêu chứ?”
Đặng Mẫu dời tầm mắt, ậm ừ đáp lời.
Đặng Tư Dao nhếch môi, cô ngay, chắc chắn là đang trợ cấp cho em trai cô.
khi cô hỏi câu , Đặng Mẫu còn hỏi thăm cô kiếm bao nhiêu tiền nữa.
Ăn cơm xong, Đặng Tư Dao liền dẫn cha tham quan nhà cửa.
Nhìn thấy nhà họ máy giặt, tivi và tủ lạnh, Đặng Mẫu càng xem càng thích: “Cái máy giặt thật, thể tiết kiệm bao nhiêu việc. Tủ lạnh cũng , mùa hè ăn hết đồ ăn thì cho tủ lạnh, cũng hỏng.”
Nga
Đặng Tư Dao : “Vậy con mua cho hai mỗi thứ một cái gửi về Thượng Hải nhé?”
“Xa như , thôi đừng phiền phức.” Đặng Mẫu sợ giữa đường hỏng.
Đặng Tư Dao nghĩ lúc vận chuyển bằng tàu hỏa quả thực tiện, cũng đành thôi.
Đặng Phụ và Đặng Mẫu leo lên lầu 3, thấy các phòng đều trống, liền hỏi cô: “Nhà con năm chỉ cần hai tầng là , xây cao như gì?”
“Lầu 4 cho hoành tráng ạ.” Đặng Tư Dao hì hì : “Hơn nữa còn thể một phòng âm nhạc, mua dương cầm, violin, cho chúng nó gian riêng.”