Đào Hoa Thẩm Thấy Đặng Tư Dao Đến Sớm Như Vậy Liền Hỏi: “Cô Đây Là Biết Trước Tin Tức Rồi À?”
Đặng Tư Dao , về phía Quách đại thẩm cùng Lưu Phượng Quyên, hai cư nhiên cùng .
Đào Hoa thẩm định kéo Đặng Tư Dao buôn chuyện bát quái, ngờ đến ngày càng đông, bà đành ngậm miệng.
Nhiều như tự nhiên thể hết trong nhà chính, đành chuyển ngoài sân chuyện.
Thôn trưởng đem chuyện Đặng Tư Dao mở một công ty hải sản, đem cá bán nước ngoài một lượt.
Hứa Lão Nhân tiến lên kể chuyện Đặng Tư Dao tự bắt cá, chỉ ba tháng là thể thu hồi vốn cho .
Ông xong, Đặng Tư Dao tiến lên bổ sung: “Cháu mở công ty, chắc chắn cách nào ba tháng là thu hồi vốn ngay , rốt cuộc cháu còn tuyển công nhân, chắc chắn trả tiền lương cho họ.
nếu gặp rủi ro gì, lợi nhuận chắc chắn sẽ cao hơn gấp hai ba so với việc gửi tiền ở ngân hàng.”
Cô cũng dám hứa hẹn quá lời, ngay đó bồi thêm một điều khoản miễn trừ trách nhiệm: “Làm ăn buôn bán lỗ lãi, bên cháu đầu tư 15 vạn, tham gia cũng thể góp vốn, mức khởi điểm thấp nhất là 1.000 đồng.”
Các thôn dân mồm năm miệng mười bàn tán xôn xao, giơ tay dò hỏi: “Khi nào thì chia hoa hồng? Có thể chia bao nhiêu tiền?”
Các thôn dân hiểu về đầu tư, Đặng Tư Dao dẫn dắt bọn họ ăn kiếm tiền, quả thật chút động tâm. Hỏi mấy vấn đề cũng là tâm lý thường tình.
Đặng Tư Dao : “Một năm chia hoa hồng một , nếu thuyền biển xảy chuyện gì, việc thuận lợi, đầu tư 1.000 đồng, đến cuối năm nhận về 1.500 đồng là thành vấn đề.
Vận khí , 2.000 đồng cũng khả năng. Đương nhiên… nếu lật thuyền, khả năng sẽ lỗ vốn.”
Điều cũng dễ hiểu, các thôn dân tuy từng đ.á.n.h cá, nhưng cũng rõ đạo lý dựa biển mà ăn cơm.
Các thôn dân khi nhận tiền đền bù giải tỏa, trong tay quả thực chút tiền, đại đa cũng nỡ bỏ mua đất nền nhà, đều đem gửi ngân hàng. Mọi bàn tán sôi nổi, sang hỏi những nhà quen : “Ông đầu tư ?”
Mỗi đều suy tính riêng của .
Đào Hoa thẩm hỏi Quách đại thẩm: “Bà đầu tư ?”
Quách đại thẩm nghĩ nghĩ: “Nhiều thì dám, sợ lỗ sạch. Đầu tư tầm hai ba ngàn cũng . Đặng Tư Dao ăn buôn bán lợi hại như , chắc chắn thể cho chúng húp chút canh.”
Đào Hoa thẩm cũng nghĩ như : “Gửi ngân hàng, 1.000 đồng cũng chỉ bảy tám chục đồng tiền lãi. Bỏ chỗ cô , nếu thuận lợi thì 1.500 đồng. Đây chính là gấp mấy đấy.”
Quách đại thẩm gật đầu, về phía Lưu Phượng Quyên: “Còn cô thì ?”
Lưu Phượng Quyên nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, nhất thời cũng do dự: “Để suy nghĩ thêm .”
Đào Hoa thẩm ngầm hiểu: “Có cô hỏi ý kiến Chu Quốc Giang ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-382.html.]
Quách đại thẩm : “Là nên hỏi một chút, cô sắp gả chồng , hỏi ý kiến đàn ông của chứ.”
Đặng Tư Dao lọt lỗ tai, cũng tọc mạch chuyện bát quái, chỉ phụ trách giải đáp các loại câu hỏi kỳ lạ của thôn dân. Tỷ như bọn họ thể theo lên thuyền , thể xin công ty , vân vân.
Đặng Tư Dao đáp ứng xuể, chờ cô trả lời xong hết thảy, là chuyện của hai tiếng đồng hồ .
Những chủ gia đình về nhà thảo luận thêm, Đặng Tư Dao cũng chuẩn về, Đào Hoa thẩm kéo cô một góc, nhỏ giọng dò hỏi: “Cô giới thiệu đối tượng cho Lưu Phượng Quyên ?”
Đặng Tư Dao lắc đầu: “Không cháu! Là cô tự tìm .”
“Nhà trai là ai ?” Đặng Tư Dao ở trong thôn cũng một thời gian khá lâu, cô từng qua cái tên Chu Quốc Giang .
Đào Hoa thẩm : “Không thôn chúng , là thôn ngoài. Hình như là thôn của Lão Lục đấy. Chắc thằng Lão Lục qua tên .”
Đặng Tư Dao bừng tỉnh, bất quá cô vẫn thở dài: “Cô gì mà luẩn quẩn trong lòng đòi tái hôn ? Cô tiền, con trai, một sống chẳng thoải mái hơn !”
Nếu đàn ông, b.a.o n.u.ô.i một tên tiểu bạch kiểm là . Cần gì gả chồng! Đây là bao nhiêu luẩn quẩn cơ chứ.
Đào Hoa thẩm sớm quen với những lời gây sốc của cô: “Cô tưởng ai cũng giống cô , sợ khác đàm tiếu. Cô đang tuổi thanh xuân phơi phới mà cứ thủ tiết như , nửa đêm khối gã đàn ông đến gõ cửa nhà cô , cô .”
Đặng Tư Dao thật đúng là chuyện , cũng đành thở dài: “Kỳ thực chờ cô nhận phòng phiếu là ! Hiện tại cứ mắng c.h.ử.i đuổi bọn họ là xong.”
Nga
Đào Hoa thẩm lắc đầu: “Mấy cái đó chỉ là yếu tố bên ngoài, căn bản nhất vẫn là ở chính bản cô . Cô đàn ông thì sống nổi!”
Đặng Tư Dao trầm mặc, thôi .
Cô trở về nhà, Hứa Lão Thái về nhà , Hứa Lão Lục cũng dỗ ba đứa nhỏ ngủ xong, đang ở phòng khách cầm máy tính bấm sổ sách.
Đặng Tư Dao bước , lập tức lên: “Nói chuyện thế nào ?”
Đặng Tư Dao xuống bên cạnh , liếc mắt một cái, là sổ sách của tiệm thức ăn nhanh: “Thế nào ?”
“Cũng tạm !” Hứa Lão Lục báo một con , kiếm món tiền lớn, nhưng nếu cứ theo đà , một tháng lợi nhuận 3.000 đồng là thành vấn đề.
Đặng Tư Dao gật gật đầu, quả thực cũng .
Hứa Lão Lục cất sổ sách , cùng cô lên lầu: “Người trong thôn ? Có nguyện ý đầu tư tiền ?”
“Bọn họ còn về nhà bàn bạc . Không quyết định nhanh như .”
Đặng Tư Dao cũng mong bọn họ lập tức nghĩ thông suốt. Đối với cô mấy ngàn đồng chỉ là tiền lẻ, nhưng đối với các thôn dân, đó là mạng sống của bọn họ. Cho nên Đặng Tư Dao mới nhiều nhắc nhở, nên đem bộ tiền đổ đầu tư.