Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 16: Cùng Bồ Tát kết duyên?
Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:42:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng lắc đầu, thôi thì cũng từng trải qua độ tuổi . Chỉ là thiếu niên lớn thế thì trong đầu sẽ nghĩ những gì. Haizz, dù lúc đang chạy nạn, nghĩ ngợi gì cũng bằng thừa.
Nàng tiếp tục cúi đầu đào thảo d.ư.ợ.c, xách giỏ chầm chậm xa hơn một chút. Đất đai vùng thật nhiều thảo d.ư.ợ.c, tranh thủ đào nhiều một chút mới .
Tối đến khi cả nhà quây quần ăn cơm, Hứa thị ha hả :
“Quả Quả , đào rau dại con học hỏi Đại Nha tỷ của con nhiều . Đừng mang mấy thứ cỏ già kết hạt về nhà nữa, ăn dùng chiếm chỗ, ngoài cho bảo đến rau dại con cũng đào.”
Chu Quả kịp lên tiếng thì Hoàng thị tỏ vẻ vui:
“Già thì ? Già cũng thể nấu canh uống mà. Con nhớ cái thời nặn đói hoành hành ? Lương thực mất mùa, thu hoạch chẳng đủ giống, cái ăn lên núi đào rau dại tìm quả dại. Hết rau non thì ăn đến rau già, ăn cả rễ cỏ, cuối cùng đến vỏ cây cũng ăn. Mấy thứ rau dại ăn c.h.ế.t .”
Chu lão hán cũng gật gù:
“ là như .”
Hứa thị cho là đúng, lầm bầm:
“ giờ đến nước , rau non còn đầy đấy ai ăn mấy thứ .”
Chu Mạch liếc ghé tai nương thì thầm một hồi.
Lý thị nữ nhi đang cắm cúi ăn cơm ngon lành trong lòng chút nghi hoặc. Nàng quan sát kỹ lưỡng chẳng thấy con bé gì khác thường. Thấy con bé ăn hết một cái bánh bao cầm nắm rau dại nhai ngấu nghiến, chẳng mấy miếng nghẹn, rau dại mắc ở cổ họng nuốt trôi.
Lý thị đành vươn tay vỗ vỗ lưng con, bất đắc dĩ :
“Ăn từ từ thôi, ai tranh của con . Rau dại băm nhỏ, dài đấy.”
Đứa nhỏ sinh tầm thường, khác hẳn những đứa trẻ khác. Hồi bé tí nãi nãi bế chùa thắp hương, hòa thượng đại sư còn phán nhất định sẽ khỏi bệnh. Giờ thì khỏi thật , sức ăn cũng lớn hơn hẳn, càng càng thấy tầm thường. Nghĩ đến việc từ nhỏ con bé kết duyên với Bồ Tát, mấy thứ cây cỏ đúng là d.ư.ợ.c thật, là Bồ Tát mách bảo cho con bé?
Nghĩ trong lòng Lý thị nhẹ nhõm hơn nhiều.
Kết duyên với Bồ Tát chứng tỏ con bé là phúc khí, phúc khí là .
Chu Quả đang mải mê ăn. Cả buổi chiều việc, nàng đói đến mức bụng dán lưng . Giờ sức ăn của nàng tăng lên, rau dại nắm gì đó cũng chẳng kén chọn, đói bụng thì ăn gì cũng thấy ngon.
Lý thị lén tìm Hoàng thị đem những nghi ngờ trong lòng .
Hoàng thị xong ngược vui mừng khôn xiết, vỗ đùi :
“Đại sư quả nhiên sai! Đứa nhỏ đúng là phúc. Biết chừng tám năm qua nó theo Bồ Tát học bản lĩnh đấy. Giờ học xong nên Bồ Tát cho về, chắc chắn là như .”
Hoàng thị xong nhớ tới sức ăn ngày càng lớn của tôn nữ dạo , gật gù:
“Con xem, đứa nhỏ từ bé từng thiếu ăn giờ tỉnh sức ăn càng lớn. Nó mới tí tuổi đầu, cứ đà khi ăn còn nhiều hơn cha nó. Ăn nhiều như cũng chỗ dùng chứ. Chỗ khác phát triển thì chắc chắn là phát triển đầu óc và bản lĩnh .”
Hoàng thị lý phết.
Lý thị từ chỗ nghi hoặc chuyển sang tin tưởng chút nghi ngờ bèn liên tục gật đầu.
Có sự ủng hộ của Hoàng thị và Lý thị, sự nghiệp đào thảo d.ư.ợ.c của Chu Quả tiến triển vô cùng thuận lợi.
Trưa hôm nay đoàn dừng chân nghỉ ngơi.
Tranh thủ lúc nghỉ, Chu Quả chọn ít thảo d.ư.ợ.c phơi khô, lấy một cái niêu đất đổ đầy nước đó bỏ thảo d.ư.ợ.c bắt đầu sắc.
Người nhà cũng để ý tưởng nàng đang nấu canh uống. Trời nắng gay gắt, ai nấy đều mệt đến mức chẳng mở miệng. Trong đoàn , những ai thể chất yếu thậm chí bắt đầu ch.óng mặt nôn mửa, đang bỗng tối sầm mặt mũi ngã lăn nhờ nhà dìu đỡ bên đường mới đỡ chút.
Người khỏe mạnh cũng chẳng khá hơn là bao, mệt đứt .
Lúc nghỉ ai còn tâm trạng mà nấu nướng. Hoàng thị và hai nhi tức lấy bột mì rang sẵn , hòa với nước thành hồ là ăn ngay. Bột mì tự xay nên trắng mịn mà màu sẫm còn lẫn cả cám mì, nhưng cái ăn chắc bụng tiện lợi vô cùng. Chu Quả thầm nghĩ thứ thật chẳng kém gì mì ăn liền thời hiện đại.
Mọi ăn vội bữa trưa lăn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-16-cung-bo-tat-ket-duyen.html.]
Lý thị thấy nữ nhi vẫn canh nồi niêu, xót con liền nhẹ giọng bảo:
“Để nương trông cho, con ngủ một lát .”
Chu Quả lắc đầu:
“Nương ngủ , chiều con mệt thì lên xe cũng .”
Lý thị ngẫm nghĩ thấy cũng , nữ nhi thể lên xe ngủ bù chứ thì , bản còn giúp đẩy xe.
Đẩy xe mấy ngày trời dù phiên nhưng hai cánh tay vẫn đau nhức sưng tấy. Mấy ngày đầu còn nhấc nổi tay lên, giờ đỡ hơn chút nhưng vẫn đau ê ẩm.
Cả nhà đều ngủ, Chu Quả một canh lửa. Nàng móc trong n.g.ự.c một quả hạnh, chậm rãi gặm nhấm.
Đã nhiều ngày trôi qua, quả hạnh còn giòn tan như lúc đầu, mềm vỏ nhăn nheo nhưng ăn vẫn ngọt. Tuy nhiên nàng vẫn thích cái vị giòn tan lúc đầu hơn, c.ắ.n nhẹ một cái nước quả tứa nhấm nháp phần thịt quả, vị ngon thật đặc biệt, một quả thể ăn dè sẻn cả buổi.
Ánh mắt nàng liếc chiếc niêu mặt. May mà cái niêu đất đủ lớn, đủ cho cả nhà uống. Nàng ngửa đầu trời, thầm nghĩ bầu trời lúc thật!
Xanh thẳm, cao vời vợi... Chỉ là xanh quá chẳng lấy một gợn mây trắng. Nắng chang chang, giá mà một đám mây che bớt mặt trời cho đỡ nóng thì mấy.
Nồi t.h.u.ố.c sôi ùng ục.
Nàng canh giờ thấy bèn tắt lửa.
Nhìn cái cọc cắm mặt đất đo bóng nắng, ngủ cũng đủ giấc, nàng lấy mấy cái bát múc đầy t.h.u.ố.c.
Sau đó bắt đầu gọi dậy:
“Đại bá mẫu, Đại bá mẫu, dậy , dậy , uống t.h.u.ố.c nào, nhanh lên.”
“Tiểu thúc, mau dậy uống t.h.u.ố.c .”
Tiếng gọi những khác cũng tỉnh giấc.
Mọi lơ mơ mở mắt hiểu chuyện gì:
“Thuốc? Thuốc gì? Đào t.h.u.ố.c thế?”
Hứa thị càu nhàu:
“Ta bệnh mà uống t.h.u.ố.c? Cái con bé , tỉnh mà chẳng câu nào với cả.”
Chu Quả chỉ mấy bát nước đất:
“Kìa, t.h.u.ố.c sắc xong , uống .”
“Đây mà là t.h.u.ố.c á? Rõ ràng là mà. Uống thì bảo uống còn bảo uống t.h.u.ố.c.” Hứa thị miệng nhưng tay vẫn bưng bát lên uống một ngụm, chép chép miệng: “Sao khó uống thế nhỉ? Con nấu bằng cái gì đấy?”
Những khác cũng uống thử một ngụm:
“Vừa đắng tanh, đúng là như uống t.h.u.ố.c thật.”
Hai đứa nhỏ ban đầu cũng đòi uống, thấy liền mím c.h.ặ.t môi trốn lưng lớn.
Miệng chê khó uống nhưng vẫn bưng bát lên uống cạn.
Người lớn uống xong, Chu Quả múc tiếp đợt nữa, tiểu hài t.ử cũng uống chứ.
“Này, đừng chứ, thứ khó uống thì khó uống thật nhưng uống thấy mát ruột phết, đầu óc cũng đỡ choáng váng hơn hẳn.”
Hứa thị lắc lắc đầu ngạc nhiên .
--
Hết chương 16.