Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 19: Không đáng tin cậy
Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:43:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Quả lắc đầu. Đông như nàng gì nữa? Chỉ cần chờ kết quả là . Đi đường mệt mỏi thế , thời gian thì nàng thà nghỉ ngơi thêm chút nữa còn hơn.
Những xem náo nhiệt chẳng mấy chốc trở .
Chưa đợi Hoàng thị và kịp hỏi, họ nhao nhao :
“Tú tài lão gia bảo còn tra cứu sách vở, bảo chúng cứ chờ.”
Mọi tra sách thì càng thêm tin tưởng:
“Tra sách là , tra sách là . Những điều trong sách chắc chắn là đúng .”
Chu Quả gì, chỉ cảm thấy hành động của tú tài lão gia mà quen mắt quá. Trông y hệt như cảnh học sinh kiếp của nàng, nước đến chân mới nhảy, sắp thi mới bắt đầu lật sách. Nói cũng , nàng cứ cảm thấy chuyện chút đáng tin cậy.
Sự thật chứng minh trực giác của nàng là đúng. Nước đến chân mới nhảy thì mấy khi nhảy kịp.
Nửa ngày trôi qua phương t.h.u.ố.c của tú tài lão gia vẫn thấy ...
Một ngày nữa trôi qua phương t.h.u.ố.c vẫn bặt vô âm tín...
Mắt thấy sang ngày thứ ba bên phía tú tài lão gia vẫn chẳng chút động tĩnh nào.
Các thôn dân còn yên nữa, họ kéo ùa tới mặt trưởng thôn:
“Trưởng thôn, tú tài lão gia tìm cách ? Nếu còn tìm thì cũng ngã bệnh mất thôi.”
“ đấy trưởng thôn, sang ngày thứ ba . Ba ngày mà vẫn tìm ?”
Trưởng thôn trong lòng cũng thấp thỏm yên nhưng nghĩ dù cũng là tú tài lão gia, chắc đến mức lừa nhỉ?
Trưởng thôn đành trấn an :
“Chẳng , tú tài lão gia cần tra cứu sách vở. Sách của ngài nhiều như thế e là chất đầy mấy xe lớn. Tìm một phương t.h.u.ố.c trong biển sách chuyện dễ dàng. Mọi cứ yên tâm chờ đợi , cũng đang chờ đây .”
Họ thể chờ nhưng bệnh thì chờ . Mấy ngày nay ăn hạt cơm nào, cũng nổi một bước. Cứ thế thì cả nhà sẽ kéo sụp mất.
Những hộ gia đình hôm nọ xin thảo d.ư.ợ.c khô từ Chu gia, ngay tối hôm đó bắt đầu sắc nước uống. Dù uống cũng chẳng c.h.ế.t , nếu vô dụng thì coi như uống nước giải khát cũng lỗ chỉ điều thứ nước khó uống chút thôi.
Sau khi uống vài những ngã bệnh dần dần ăn chút gì đó, đầu óc bớt đau nhức, tinh thần cũng phấn chấn hơn trông thấy.
Ngay cả những ngã bệnh, uống thứ nước t.h.u.ố.c cũng cảm thấy ngợm nhẹ nhõm sảng khoái hơn nhiều, bước chân còn nặng nề như và l.ồ.ng n.g.ự.c cũng bớt tức tối khó chịu.
Lúc mới kinh ngạc tin rằng hóa mấy thứ cỏ dại chữa bệnh thật?!
Mọi bắt đầu xôn xao bàn tán, cảm thán rằng nha đầu Chu Quả thật tầm thường, tùy tiện đào đại mấy cây cỏ về mà là t.h.u.ố.c chữa bệnh.
“Không chỉ thế , các để ý , nha đầu mấy ngày nay hình như ngày càng tỉnh táo còn ngây ngốc như nữa. Trước nó thế, đặt đấy ai dắt thì , giờ thì suốt ngày chạy loạn khắp nơi còn đào rau dại nữa.”
Nói mới thấy đúng là như thật.
“Đừng nữa, cũng phát hiện . Sáng nay vô tình liếc con bé, các đoán xem thế nào? Con bé đang hớn hở với nương nó đấy. Nó chuyện !”
Lời thốt , phản ứng của mỗi một khác.
Có rõ ràng tin:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-19-khong-dang-tin-cay.html.]
“Cái gì cơ? Chắc chắn là ngươi nhầm , khéo nhầm sang con bé Chu Đào chứ. Bao nhiêu năm nay dù khỏi thì cũng từ từ chứ, đùng một cái ngay . Mà cũng chẳng thấy Chu gia động tĩnh gì.”
Có tỏ vẻ tiếc nuối:
“Haizz, nghĩ cũng tội nghiệp. Chu gia nữ nhi xinh xắn trắng trẻo như mà ngốc, chẳng đời khỏi .”
Lúc chợt nhớ chuyện năm xưa Hoàng thị bế cháú chùa xin xăm:
“Năm đó Chu Hoàng thị chẳng bảo , rằng đứa bé là phúc, một ngày nào đó sẽ khỏi bệnh. Còn bảo là đại sư phán thế đấy, các còn nhớ ? Ta thấy e là con bé sắp khỏi thật . Khỏi lúc cũng , coi như an ủi phần nào cho Chu gia.”
“Cứ đây đoán già đoán non gì, hỏi thử chẳng sẽ ngay .”
Lý thị những gương mặt mắt, quan tâm kẻ hoài nghi chỉ chực xem kịch vui. Mấy năm nay ngấm ngầm bàn tán lưng rằng Quả Quả nhà bà e là cả đời khỏi, lấy thể xuất giá, ở nhà cô nương già. Lý thị hận thấu xương bao nhiêu , cạn bao nhiêu nước mắt.
Hiện tại, Lý thị cuối cùng cũng thể ngẩng cao đầu đối mặt với họ. Quả Quả của là đứa ngốc, con bé là duyên với Bồ Tát, phúc khí của nó còn ở phía .
Lý thị tươi rói đáp:
“Nhờ phúc Bồ Tát, con bé đỡ hơn chút , mở miệng chuyện cũng nhận .”
Mọi đều vui vẻ chúc mừng. Dù họ đến với mục đích gì thì khỏi bệnh cũng là chuyện đáng mừng, vài lời ý cũng chẳng mất gì.
“Vậy là , thế mà bảo đỡ chút gì, là khỏi hẳn chứ. Hồi đó Đắc Lực thẩm bảo con bé sẽ tự khỏi mà còn tin. Giờ xem lời đại sư phán con bé phúc khí quả là linh nghiệm e là đúng thật .”
Mọi ngẫm nghĩ thấy cũng đúng thật. Nha đầu đại sư chỉ đích danh là phúc khí cơ mà, chắc chắn là phúc khí thật !
Trong lúc nhất thời ai nấy đều hâm mộ thôi.
Một phụ nhân trạc tuổi Lý thị :
“Biết nhận mặt , chuyện là lắm . Xem ai còn dám về Nhị nha đầu nữa.”
Lý thị cảm kích nắm lấy tay bà . Đây là một trong ít trong thôn mà bà thể tâm sự.
Tin tức nha đầu Chu gia là phúc khí, khỏi bệnh còn tùy tiện đào thảo d.ư.ợ.c chữa bệnh lan truyền nhanh ch.óng khắp đoàn .
Trong khi đó phía tú tài lão gia vẫn bặt vô âm tín. Trong xe im phăng phắc, cũng chẳng dám lên hỏi. Đang lúc sốt ruột thì tin những nhà dùng thảo d.ư.ợ.c của Chu gia đều đỡ bệnh.
Tin như gáo nước lạnh dội xuống giữa trưa hè oi bức, tảng đá trong lòng lập tức rơi xuống đất, ai nấy đều thấy yên tâm hẳn.
Chẳng ai còn nhớ đến sự nghi ngờ coi thường lúc nữa, nhao nhao sang hỏi thăm những nhà dùng thảo d.ư.ợ.c.
Trưởng thôn ban đầu cũng giống như bao khác chẳng để tâm mấy. Chuyện thật sự đáng tin chút nào, một tiểu hài t.ử đào đại mớ cỏ dại về mà chữa bệnh ?
hiện tại những bệnh héo hon đang dần hồi phục thì tin cũng .
Lần ông vui mừng khôn xiết. Trịnh tú tài bên im lặng tiếng, ông đang lo ăn thế nào với bà con, may mà cứu tinh xuất hiện.
Trưởng thôn cầm một cái bánh bao về phía doanh địa Chu gia. Nha đầu Chu gia từ nhỏ từng chịu khổ, thời gian qua chắc vất vả lắm. Gia cảnh Chu gia mấy năm nay ngày càng sa sút, ông thấy con bé vẻ gầy thì ?
Đến nơi, ông thấy Chu Quả , đám trẻ con cũng chẳng thấy bóng dáng. Hỏi thăm Lý thị mới con bé thực sự khỏi bệnh thì ông mừng lắm, để cái bánh bao liền .
Lúc đang là giữa trưa, đoàn dừng chân là Chu Quả xách giỏ ngay. Nàng thấy bụi quả dại ven đường, khác đương nhiên cũng thấy. Rầm rập một cái, đám đông ùa tới vây kín bụi quả đỏ mọng. Nàng cũng chẳng tranh giành gì, cướp quả dại thì đào ít rau dại cũng .
--
Hết chương 19.