Xuyên Qua Loạn Thế: Chạy Nạn, Làm Ruộng, Thành Trùm Buôn Lương Thực - Chương 21: Hương vị trong ký ức
Cập nhật lúc: 2026-05-05 20:43:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Lý thị trắng bệch vì sợ hãi vội vàng tiến lên định đỡ lấy con rắn trong tay Chu Quả. cái hình dài ngoằng uốn éo thì nhất thời nên nắm , luống cuống tay chân sợ con vật c.ắ.n nữ nhi .
“Quả Quả, đưa cho nương, mau đưa đây.”
Chu Quả nắm c.h.ặ.t con rắn giơ lên cao, trấn an Lý thị:
“Nương, , nương xem, nó c.ắ.n con .”
Lý thị sốt ruột:
“Ôi chao, cái con bé , con nhỏ sức yếu cẩn thận kẻo tuột tay.”
Lý thị lo lắng đến cuống quýt cả lên.
Chu Đại Thương vươn tay :
“Nào, Quả Quả, đưa rắn cho tiểu thúc.”
“ đúng đúng, Quả Quả, mau đưa rắn cho tiểu thúc con . Thứ đùa , trẻ con nghịch cái .”
Hoàng thị chen thấy con rắn to tướng thì bà cũng giật thon thót.
Cả nhà ai nấy đều lo lắng sốt ruột, nàng đành đưa con rắn cho Chu Đại Thương.
Ngay khi Chu Đại Thương đón lấy con rắn, nàng thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên, đều vuốt n.g.ự.c trấn tĩnh.
Lý thị vội vàng kéo Chu Quả :
“Có c.ắ.n con?”
Lý thị xong thì soi xét từ xuống , trái , thấy vết thương nào mới chịu buông tha.
Hoàng thị ấn nhẹ ngón tay lên trán nàng:
“Con đấy, gan to bằng trời. Mới tí tuổi đầu mà dám bắt con rắn to thế ?”
Chu Quả chỉ cãi cũng chẳng giải thích.
Dù thế nào thì con rắn to cũng đủ cho cả nhà một bữa thịnh soạn.
Ra khỏi nhà nhiều ngày, lương thực mang theo ban đầu cạn kiệt. Mấy con gà mang theo buộc xe, nuôi cầm cho qua ngày. Số ít gà ăn hết, còn dám g.i.ế.c thịt vì tiếc.
Rau dại luộc dầu ít muối nhạt nhẽo, ăn mãi cũng ngán. Ngày ngày bộ đường dài, sức chịu nổi.
Chu gia bắt con rắn to thế là thịt, những xung quanh mà thèm nhỏ dãi, mắt sáng rực lên như đèn pha.
Chỉ hận là bắt nó.
Cả nhà hân hoan trở nơi đóng quân.
Chu lão hán con rắn to cũng híp mắt, mặt mày rạng rỡ.
Hoàng thị lệnh:
“Bỏ bao tải, để tối thịt.”
Mọi đều ý kiến.
Bà nghĩ con rắn là do Chu Quả bắt nên cố ý về phía nàng dò hỏi.
Chu Quả gật đầu. Nàng ý kiến gì , miễn là bắt nàng thịt nó thì cũng .
Chu Túc kéo kéo tay áo nàng, đưa cho một cái gói bằng lá cây to. Nàng đón lấy mở xem, bên trong đầy ắp những quả dại màu đỏ tươi và tím đen, quả nào quả nấy to tròn mắt hề dập nát.
“Tỷ tỷ, tỷ ăn . Đây là cố ý để dành cho tỷ đấy, ngon lắm, thơm ngọt.”
Chu Túc .
Đứa bé ngoan quá, nàng mỉm xoa đầu nó:
“Chúng cùng ăn nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-21-huong-vi-trong-ky-uc.html.]
Chu Túc vui sướng gật đầu lia lịa.
Hai tỷ bưng gói quả dại xổm một góc thưởng thức.
Nàng màu đỏ bắt mắt, cầm một quả bỏ miệng. Quả chín mọng chỉ cần mím nhẹ là tan , vị ngọt thơm lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Mắt Chu Quả sáng lên. Loại quả ngon hơn tất cả các loại quả dại nàng từng ăn ở kiếp cộng chẳng là giống gì.
Ăn hai quả đỏ, nàng thử một quả đen. Quả đen thơm bằng quả đỏ nhưng ngọt hơn.
Chu Túc ăn từng quả một cách say sưa. Vì hái quả nên tay vốn đen, giờ đến miệng cũng đen nhem nhuốc.
Chu Đào với cái miệng đen sì cũng cầm gói quả của chạy , ba đứa trẻ dựa cùng ăn quả dại.
Nàng cầm quả dại tay trầm tư. Tiếc là ít quá, nếu thể phơi khô mứt quả thì mấy.
Những khác trong nhà cũng đều vui vẻ, chốc chốc liếc bao tải đựng rắn. Tối nay thịt ăn , con rắn to thế nấu cả một nồi lớn.
Có cái để mong chờ, chặng đường buổi chiều dường như cũng nhẹ nhàng hơn chút ít. Ngay cả hai đứa nhỏ cũng hưng phấn lạ thường, chúng đều tối nay sẽ ăn thịt.
Hoàng thị , trời nóng thế đồ ăn để lâu dễ hỏng, bắt rắn thì ăn một bữa cho hết sạch cũng tránh để đồng loại của nó ngửi thấy mùi tìm đến trả thù.
Con rắn to như mà ăn hết một ?
Mọi đều phấn khởi. Nồi thịt rắn chắc to lắm, mỗi ít nhất cũng vài miếng. Đã bao nhiêu năm họ ăn thịt thỏa thích như ?
Lũ trẻ còn nhỏ quá căn bản chẳng nhớ nổi cuối ăn thịt là khi nào.
Trong ký ức của Chu Quả, gần nhất nàng ăn thịt rắn là khi mười mấy tuổi, nghỉ hè về quê ngoại. dịp nhị cữu bắt một con rắn núi, đại cữu liền g.i.ế.c gà hầm chung. Mùi thơm bay xa tít tắp, trong thôn ngửi thấy mùi cũng kéo đến. Vì đông nên nàng cũng chỉ chia một miếng thịt và non nửa bát canh.
Hương vị tươi ngon khiến nàng nhớ mãi quên suốt bao năm đó, dù qua lâu nhưng ký ức vẫn còn mới nguyên.
Hoàng thị chắc chắn tiếc dám g.i.ế.c gà hầm cùng. Đừng đang chạy nạn, ngay cả lúc bình thường ở quê cũng chẳng mấy ai dám xa xỉ như . Có thịt rắn ăn là lắm , dám mơ đến chuyện hầm cùng gà. Lại hoàng đế lão gia mà ăn sang thế .
Cuối cùng trong sự mong chờ mòn mỏi của , mặt trời cũng từ từ lặn xuống núi.
Khi màn đêm sắp buông xuống đoàn dừng .
Vừa dừng chân chọn chỗ hạ trại, cả nhà liền bận rộn như gà mắc tóc.
Người lo chỗ ngủ, lấy nước, nhặt củi, thịt rắn và còn Chu Quả với nhiệm vụ đào rau dại muôn thuở.
Cả nhà tất bật ngược xuôi, mặt ai nấy đều nở nụ hiếm hoi.
Những khác may mắn như . Nghĩ đến bữa ăn đạm bạc của nhà sang cảnh tượng náo nhiệt bên phía Chu gia, họ khỏi ghen tị. Ai nấy đều với ánh mắt thèm thuồng chỉ hận nhặt con rắn đó để con bé Chu Quả nhặt mất. Mắt họ đỏ lên vì ghen tị.
Người Chu gia mặc kệ những ánh mắt , đồ ngon ai mà để ý chuyện thiên hạ, nấu cơm mới là chuyện quan trọng nhất.
Nói về trù nghệ thì tay nghề của Hứa thị vẫn là nhất.
Tuy đây từng thịt rắn nhưng nàng nghĩ chắc cũng giống gà thôi, sai .
Thịt rắn xào qua thêm nước hầm, bỏ thêm hoa tiêu, gừng lát, nấu chín là ăn .
Lúc cả nhà đều quây quần bên bếp lò, mắt chăm chăm nồi.
Chỉ Chu Quả xách giỏ loanh quanh.
Không do con rắn buổi sáng kích thích mà lúc những cầm gậy, xách giỏ lùng sục quanh bãi đất hoang ngày càng nhiều. Ngay cả cánh nam nhân cũng kìm , cúi bới từng bụi cỏ hy vọng cũng gặp vận may vớ chút thịt rừng.
Chu Quả chẳng quan tâm đến chuyện đó. Thịt rừng rau dại mọc đầy đất cho nhặt. Đang chạy nạn mà còn kén cá chọn canh, rau dại ăn là lắm .
Trời ban của ngon vật lạ lấy thì với bản . Đồ ăn dâng tận miệng thể bỏ qua. Kìa, nàng phát hiện hơn chục cây tầm bóp. Loại quả dại nàng từng ăn ở quê ngoại hồi còn bé.
Nàng hái một quả, xé lớp vỏ mỏng tang bên ngoài, lộ quả tròn vo màu đỏ mọng bên trong. Quả đỏ tươi trông thật thích mắt, vị chua chua ngọt ngọt xen lẫn chút vị hăng hăng đặc trưng, đúng là hương vị của tuổi thơ.
Nàng hái hết những quả tầm bóp chín, dù vỏ ngoài đỏ chuyển màu hẳn cũng hái tất, một đống lớn, ước chừng ba bốn mươi quả.
--
Hết chương 21.