Lùng sục khắp nơi mà chẳng tìm thêm thứ gì giá trị, Chu Quả mới xách giỏ rau dại và quả dại về nơi nghỉ.
Từ đằng xa nàng ngửi thấy mùi thơm nức mũi bay tới. Tinh thần nàng lập tức phấn chấn hẳn lên, lâu lắm mới ngửi mùi thịt thơm đến thế!
Nàng rảo bước nhanh hơn về phía doanh địa.
Dọc đường loáng thoáng thấy tiếng bàn tán:
“Ôi chao, nha đầu Chu gia đỏ thật đấy, bắt con rắn to tướng. Sao chẳng vận may nhỉ?”
“Nương ơi, mùi thơm câu hồn mất!”
“Con rắn to như thế, Chu gia tiểu hài t.ử chắc ăn hết nhỉ?”
Về đến nơi, nàng thấy cả nhà im phăng phắc. Ai nấy đều rướn cổ, mắt trân trân chằm chằm nồi thịt đang sôi sùng sục tỏa hương ngào ngạt bếp lửa.
Ngay cả hai đứa ồn ào nhất là Chu Đào và Chu Túc cũng im thin thít.
Lý thị thêm củi xong, thấy khuê nữ về liền đón lấy cái giỏ tay nàng:
“Đói bụng ? Ngồi nghỉ một lát con, sắp ăn cơm .”
Chu Quả gật đầu, ngoan ngoãn xuống chờ đợi.
Hương thơm trong nồi lúc càng thêm đậm đà. Người xung quanh hữu ý vô tình cứ liếc sang. Lũ tiểu hài t.ử thì chẳng kiêng dè gì, xổm ngay bên cạnh chịu , mắt chằm chằm nồi thịt bếp.
Không chỉ tiểu hài t.ử, mấy lớn mặt dày cũng chắp tay lưng lân la đến bắt chuyện với
Chu lão hán:
“Lão ca , xem chúng đến địa phận nào ? Cứ thế bao giờ mới tới nơi nhỉ?”
“Ôi chao, Lực ca , lũ trẻ nhà giỏi thật đấy, tí tuổi đầu mang thịt rừng về nhà, thật đáng nể.”
Đám trẻ mới lớn trạc tuổi Chu Đại Thương cũng kéo đến tìm tán gẫu. Người lớn trẻ nhỏ vây kín cả một đất hẹp.
Những da mặt mỏng thì ngại ngùng, tới kéo con về. Đứa trẻ lóc giãy giụa chịu cũng lôi xềnh xệch về.
Có gọi hài t.ử mấy tiếng, thấy gọi mãi về cũng đành thôi. Đông thế , chỉ hài t.ử nhà ở đó, mất mặt thì cũng là mất mặt chung.
Hứa thị bực c.h.ế.t. Vất vả lắm cả nhà mới bữa thịt ngon lành thế mà bao nhiêu cứ ngửi thấy mùi là mò đến đuổi cũng . Không thấy mặt nàng sầm xuống như đ.í.t nồi , bọn họ mù hết cả ?
“Tránh , tránh hết ! Sao giờ lắm muỗi thế . Ngửi thấy mùi là bâu đến, phần ăn cũng hít một cho đỡ thèm cứ như sợ ăn . Cẩn thận ngã nồi bỏng c.h.ế.t bây giờ!”
Hứa thị xua muỗi mắng nhiếc, giọng điệu đầy vẻ châm chọc, mặt mày cau .
Lý thị im lặng gì.
Hoàng thị tuy cũng chẳng vui vẻ gì nhưng đám tiểu hài t.ử mắt hau háu, nghĩ tình làng nghĩa xóm bà cũng ngại mở lời đuổi khéo. Đại nhi tức lên tiếng , để tránh đắc tội quá mức bà đành đỡ:
“Không , lát ăn xong lấy ngải cứu xông một chút là hết muỗi ngay thôi.”
Hứa thị hừ lạnh một tiếng đám chực chờ ăn chực càng thêm khó chịu, trừng mắt lườm bọn họ một cái. Chỗ thịt nhà ăn còn đủ lấy mà chia cho từng ?
Mấy đứa trẻ lớn hơn chút ý tứ, mặt đỏ bừng kéo về.
Số còn thì mặt dày mày dạn, đuổi kiểu gì cũng chịu . Có kẻ còn trơ trẽn :
“Hì hì, thẩm, mùi thịt rắn thơm quá bước nổi nữa. Thẩm nấu xong chia cho mấy miếng nhé, xin nhiều , mỗi trong nhà một miếng là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-22-phan-thit.html.]
“Phi! Còn đòi mỗi trong nhà một miếng ? Nhà ngươi mấy ? Mười mấy mạng đấy! Chúng nhà cao cửa rộng mà các đòi ăn gói mang về. Chỗ nhà ăn còn chẳng đủ lấy mà chia cho nhà ngươi? Muốn ăn thì mà mơ giữa ban ngày .”
Hứa thị c.h.ử.i thẳng mặt khách khí.
Mọi ồ lên, ai cũng đó chỉ là lời đùa.
Người cũng xòa.
Chu Quả khí vui vẻ lây lan cũng kìm bật .
Hứa thị vẫn đợi đám tiểu hài t.ử bỏ nhưng đợi mãi chúng vẫn trơ đó, nhất quyết chịu về. Lửa thì bớt , nước trong nồi sắp cạn, thịt e là nát nhừ mất.
Hoàng thị bảo bớt lửa, Lý thị lấy bát .
Hứa thị đành miễn cưỡng mở nắp nồi. Vừa mở , mùi thơm ngào ngạt tỏa bốn phía.
Những xung quanh tham lam hít hà. Nhà nông quanh năm suốt tháng hiếm khi ăn thịt, bình thường ngửi thấy mùi thịt là chuyện hiếm .
Hoàng thị lấy mấy cái bát, múc nửa bát canh múc thêm một muôi thịt đầy, thả bát canh là đầy ắp.
Bà sai mấy đứa nhỏ mang mấy bát thịt biếu những gia đình thiết. Bát cuối cùng bà ngẫm nghĩ một chút bảo Chu Đại Thương mang biếu trưởng thôn, hy vọng ông chiếu cố gia đình nhiều hơn.
Chu Đắc Lực chỉ mải chuyện với mấy bạn già, những chuyện vặt vãnh ông chẳng bận tâm.
Lý thị bắt đầu chia bát. Hai đang chuyện với Chu lão hán ngày thường quan hệ với gia đình là bậc cha chú nên thể mời. Còn đám tiểu hài t.ử đang vây quanh thì... gì nhiều bát thế mà chia.
Người trong nhà mỗi một nắm cơm ngũ cốc trộn rau dại, trong bát múc hai miếng thịt và nửa bát canh. Còn đám tiểu hài t.ử vây quanh...
Hứa thị nhíu mày xót của. Mười mấy tiểu hài t.ử, dù thịt thái nhỏ nhưng chia mỗi đứa một miếng cũng tốn kém lắm chứ.
Định bụng cho nhưng chúng nó mắt hau háu nồi, thấy hài t.ử nhà ăn thịt mà nuốt nước miếng ừng ực ai nỡ lòng nào mà nuốt trôi.
Hứa thị đành nén đau lòng chọn những miếng thịt nhỏ trong nồi chia cho chúng. Miếng nhỏ nhất cho đứa lớn, miếng nhỉnh hơn chút cho đứa bé.
Lũ trẻ thấy chia phần thì mừng quýnh, chùi vội hai tay quần áo cho sạch cẩn thận đón lấy miếng thịt từ tay Hứa thị chẳng sợ nóng, giơ cao miếng thịt chạy biến về nhà.
Mười mấy đứa trẻ mỗi đứa một miếng, ai nấy đều mãn nguyện cầm thịt về. Chỉ còn một tiểu nam hài chừng sáu bảy tuổi vẫn trơ đó, mắt long lanh Hứa thị nhúc nhích.
Mặt Hứa thị sầm xuống, gắt gỏng:
“Làm gì thế? Còn xin thêm ? Đi , cho một miếng là lắm , như nhà mà đòi ăn cho chán chê . Cho ngươi ăn thả cửa thì cả nồi cũng chẳng đủ nhét kẽ răng, nhà còn cả đống đây .”
Thằng bé rụt rè :
“Thẩm, xin thêm một miếng cho nương . Nương ăn thịt sẽ sức, bệnh sẽ khỏi.”
Hứa thị cau mày, miệng mấp máy định gì đó nhưng cuối cùng thôi.
Lý thị trực tiếp gắp một miếng trong nồi đưa cho nó. Thằng bé rối rít cảm tạ hớn hở chạy .
Chu Quả tò mò hỏi Chu Mạch bên cạnh:
“Đó là ai ?”
Chu Mạch ăn nắm cơm đáp:
“À, tên là Trường Sinh. Nghe cha đợt cũng giống cha bắt lính . Nhà giờ chỉ còn , nương và một tiểu nữa.”
--
Hết chương 22.