Lý thị nàng đầy xót xa. Nữ nhi thì hiểu nhất, từ khi sức ăn của con bé tăng lên hiếm khi nào nó ăn no. Cái cảm giác đói khát thật sự khó chịu, đứa nhỏ chắc là sợ đói lắm . Cả nhà mỗi ngày tiêu thụ một lượng lớn lương thực, lương thực xe chẳng cầm cự đến bao giờ, thảo nào con bé tiếc rẻ từng chút một chẳng nỡ vứt bỏ thứ gì.
Mọi trong nhà kể cả Hứa thị cũng ai gì. Tiểu hài t.ử chăm chỉ là chuyện , hơn nữa đào mấy thứ thì cũng chẳng gì khác để đào.
Về khi đến lượt nhóm Lý thị nghỉ ngơi họ cũng xách túi khắp nơi tìm đồ ăn.
Mỗi lúc như Chu Quả xách giỏ lẽo đẽo theo. Nàng phân biệt xanh vàng, cứ thấy thứ gì ăn trong ký ức là đào tất cả rễ lên giũ sạch đất bỏ giỏ.
Dù tính nết vơ vét của nàng từ nhưng khi tận mắt chứng kiến ngay cả Lý thị cũng bắt đầu hoài nghi. Liệu đứa nhỏ đang đào bừa ? Mấy thứ già cỗi thế nhai nổi mà ăn?
Hứa thị thẳng:
“Quả Quả , mấy thứ ăn thật ? Già thế , lá hành héo rũ nát bét , ăn khác gì nhai vỏ cây .”
Chu Quả trả lời. Hoàng thị lập tức bênh vực tôn nữ :
“Con cứ lo đào rau dại của con , xen chuyện khác gì. Đào cả buổi mà nổi một giỏ còn hổ, Quả Quả nhà xem đào hai giỏ đấy.”
Hứa thị bĩu môi, lầm bầm bất mãn:
“Hừ, cái gì của Quả Quả nhà nương cũng cả. Chắc nó ị phân nương cũng khen thơm. Trưởng tôn nhà cũng thấy nương quan tâm đến thế bao giờ. là thiên vị đến tận trời!”
Hoàng thị giỏ đầy ắp lá khô rễ cỏ của Chu Quả khắp núi đồi cũng thấy cành khô lá úa, trong lòng lo lắng thôi. Cơn đại hạn hán hơn ba mươi năm như hiện về mắt: sông ngòi cạn khô, đất đai nứt nẻ, cây cối núi c.h.ế.t khô từng mảng lớn, những ngọn đồi thấp trọc lóc còn một chút màu xanh.
Khi rễ cỏ và vỏ cây ăn sạch, nước sông cạn trơ đáy, múc cả bùn lên uống. Năm c.h.ế.t bao nhiêu !
Cũng may lương thực xe nhà họ vẫn còn đủ ăn, chỉ lo là nguồn nước...
Bà tôn nữ đang cặm cụi đào rễ cỏ đám tiểu hài t.ử khác trong nhà, khỏi chạnh lòng. Đứa nhỏ mới tí tuổi đầu lo lắng chuyện sinh kế, tìm cách tích trữ lương thực cho gia đình. Trong khi Chu Hạnh lớn thế mà bao giờ bận tâm đến những chuyện .
Làm khó cho nó còn nhỏ tuổi như . Chắc là do kết duyên với cửa Phật thật, chẳng các vị đại sư lúc nào cũng từ bi hỉ xả .
Chu Quả những suy nghĩ , nàng đang vui vẻ dùng chiếc cuốc nhỏ đào củ phía . Nếu lầm thì đây là mấy cây bách hợp. Củ bách hợp nấu cơm ăn bở và dẻo. Hồi nhỏ ngoại tổ mẫu từng đào về nấu cho nàng ăn một , từ đó về còn ăn nữa nên nàng nhớ hương vị .
Nàng bổ từng nhát cuốc, nghĩ đến vị ngon của củ bách hợp mà nước miếng cứ ứa . Từ lúc tỉnh ở thế giới , nàng ăn món gì ngon lành nên giờ thấy cái gì cũng thèm.
Chu Túc đang nhổ cỏ bên cạnh, thấy tỷ tỷ đào bới nhiệt tình liền nhảy chân sáo chạy , tò mò hỏi:
“Tỷ tỷ, tỷ đang đào gì thế?”
Chu Quả đào đáp:
“Củ bách hợp.”
Chu Túc ngạc nhiên:
“Tỷ đào cái gì?”
Cậu bé tò mò củ bách hợp trông nên mắt dán c.h.ặ.t cái hố.
“Để ăn chứ gì.”
Chẳng lẽ nàng đào lên để ngắm cảnh chắc?
“Ăn á?! Bách hợp ăn ?”
Chu Túc càng ngạc nhiên hơn, hình như ở nhà từng ăn bao giờ.
Cậu bé đầu gọi Lý thị:
“Nương, mau đây xem , tỷ tỷ đào củ bách hợp bảo là để ăn đấy.”
Trong lúc đó Chu Quả đào xong bộ củ bách hợp. Vài nhánh củ rơi cũng nàng nhặt cẩn thận bỏ sót mẩu nào.
Cây bách hợp khá lớn, củ to bằng cái bát. Nàng vui vẻ nâng củ lên phủi sạch đất cát lật qua lật ngắm nghía.
Những nhánh củ trắng muốt xếp lớp ôm c.h.ặ.t lấy như củ hành tây trông giống đóa hoa sen nở, mắt.
Chu Túc reo lên:
“A, tỷ tỷ, đây là củ bách hợp ? Trông như bông hoa , thật! Cho xem với.”
Lý thị và tiếng cũng chạy xem. Thấy đào củ to như , ai nấy đều kinh ngạc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-24-cu-bach-hop.html.]
“Không ngờ gốc hoa củ to thế , trắng trẻo mắt quá, y hệt bông hoa bên .”
Hứa thị :
“Đẹp thì ích gì, ăn mới là quan trọng. Nếu cái ăn thì một củ cũng đủ nấu một nồi canh đấy, chứ đào mấy thứ vô dụng về gì.”
Hoàng thị bảo:
“Cái ăn chỉ là đắng thôi. so với đói bụng thì chút đắng sá gì.”
Cả nhà đều ngạc nhiên bà.
Chu Đại Thương hỏi:
“Nương, nương ăn cái ư? Sao chúng con từng ăn?”
, bọn trẻ cũng bà chờ đợi.
Hoàng thị đáp:
“Đắng lắm. Hơn nữa thứ trừ mùa xuân hoa thì dễ tìm chứ bình thường mà . Rau dại đầy đồng đủ cho các con ăn còn gì.”
Chu Quả ngạc nhiên củ bách hợp tay. Trong ký ức của nàng nó ăn ngon, bở và dẻo mà. Chẳng lẽ khí hậu khác nên vị nó đắng, là khác giống?
Nghĩ , nàng thuận tay đưa một nhánh miệng nếm thử.
“Ôi chao, tỷ tỷ, cái còn sống ăn , mau nhả .”
Chu Túc cuống quýt kêu lên, để ý tỷ tỷ cho miệng .
“Á, Quả Quả, đồ sống con ăn, mau nhả .”
Lý thị cau mày quát.
Chu Đào tò mò chằm chằm:
“Nhị tỷ, vị thế nào?”
Hứa thị vội kéo hài t.ử :
“Đào Nhi, cái ăn . Con nãi nãi , nó đắng như t.h.u.ố.c .”
Nghe đắng như t.h.u.ố.c, mặt Chu Đào nhăn tít nhưng nếm thử nên vẫn tò mò.
Chu Quả cầm nửa nhánh củ tay, ánh mắt chăm chú của mặt đổi sắc nhai nuốt xuống.
Ăn sống thế thì đúng là chút đắng nhưng cũng đến nỗi quá đắng như tưởng. Tuy nhiên vẫn nên nấu chín thì hơn.
Chu Túc trợn tròn mắt, đảo mắt một vòng giật lấy nửa nhánh củ còn tay tỷ tỷ nhét tọt miệng.
Chu Mạch bên cạnh cản kịp.
Mắt Chu Đào sáng rực lên: Muốn ăn quá!
“Thế nào, vị , ngon ?”
Mấy nhao nhao hỏi.
Lý thị lo lắng hai đứa nhỏ, sang hỏi Hoàng thị:
“Nương, bụng chúng nó ?”
Giữa đồng m.ô.n.g quạnh thế chẳng thầy t.h.u.ố.c, lỡ đau bụng thì phiền phức to.
Hoàng thị xua tay:
“Không cần lo, chẳng .”
Nói xong bà , bà cũng từng ăn sống mà.
Đám trẻ bảo liền trút bỏ e dè, xông cướp lấy củ bách hợp tay Chu Túc, chia mỗi đứa một mảnh ăn ngon lành.
--
Hết chương 24.