Khi Tân Phương Phương triệt để hết sức sắp ngã xuống đất thì bên tai bỗng nhiên giọng Tân Cầm Nhi gọi, "Nhị tỉ!"
Nàng ngưỡng tưởng bản nhầm, chỉ là đôi mắt vẫn qua, xuyên qua màn tóc đen, nàng mơ hồ mà thấy bóng dáng ba tiến gần , tiếp đến một bàn tay nắm lấy tay, ôm trầm lấy nàng.
"Nhị tỉ! Cuối cùng cũng tìm tỉ !" Tân Cầm Nhi ôm Tân Phương Phương, nghẹn ngào tiếng , hai mắt hoen đỏ.
Không chờ Tân Phương Phương phản ứng cứ thế tuôn rơi hàng lệ, thốt từng lời một, "Nhị tỉ đến muộn chứ? Không , tỉ nóng như thế, tỉ ?"
Tân Cầm Nhi thốt hàng ngàn câu hỏi, quên đẩy nàng , giơ tay sờ soạng xem xét, lúc bạch y mong manh nàng, Tân Cầm Nhi tức khắc cởi áo choàng , choàng lên nàng, một hồi cẩn thận che đậy những chỗ da thịt lộ thiên.
Loạt động tác của Tân Cầm Nhi , nhưng Tân Phương Phương chỉ đưa ánh mắt mê man quan sát, hồi mới hé miệng nặn câu : "Đa tạ , Cầm Nhi..." Ngay lúc câu chữ rơi xuống nàng Tân Phương Phương ngất lịm , thể mềm nhũn ngã ngửa .
Tân Cầm Nhi mở to mắt, lo lắng kêu lên, hai tay theo bản năng kéo , chỉ là sức lực đủ nâng đỡ, cả Tân Cầm Nhi chốc lát ngã theo.
Vào thời khắc mấu chốt Huyền Uyên Thành lên, tách Tân Cầm Nhi khỏi, tự thế bản đỡ nàng, đem nàng ngả lòng .
Chàng thỏa cho nàng xong, liền ngẩng đầu liếc mắt hướng Mặc Ôn Khanh, trong mắt ám chỉ, Mặc Ôn Khanh hiểu rõ, tiến tới cầm tay nàng bắt mạch.
"Này là trúng Xuân Dược, chỉ Xuân Dược đang phát tác, còn cả độc khác!" Mặc Ôn Khanh tới đây nhíu c.h.ặ.t mày .
Độc ngấm trong lục phủ ngũ tạng, kinh mạch sớm rối loạn thành tơ vò, y thể chẩn gì tiếp, nhưng vẫn thể đoán độc một hai ngày tích tụ.
Mặc Ôn Khanh suy nghĩ, mắt Tân Phương Phương suy yếu trong lòng Huyền Uyên Thành, gương mặt xinh đỏ bừng, biểu hiện rõ ràng khó chịu và chịu đựng hai loại Dược Độc phát tác.
Huyền Uyên Thành và Tân Cầm Nhi Mặc Ôn Khanh còn độc khác, hai Tân Cầm Nhi há miệng dám tin, phần ngạc nhiên đến khó hiểu.
Ngạc nhiên bởi nàng hạ hai loại độc, khó hiểu vì mục đích hạ xuống hai thử để gì, giày vò nàng ? Để nàng chịu khổ lăn lộn.
Hay Huyền Trức Tuyên triệt để , hạ độc nàng uy h.i.ế.p bắt Thừa Tướng gả nữ nhi sang, hoặc tàn nhẫn hơn thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-109-chang-da-den.html.]
Càng nghĩ, vẻ mặt Huyền Uyên Thành lộ vẻ lo âu hiếm thấy, tuy lo âu từ chỉ mờ nhạt, Mặc Ôn Khanh vẫn nhanh phát hiện, y định thêm để bớt lo lắng, bỗng giọng nữ t.ử xen : "Ôn vương gia, thật sự vì Tân Phương Phương, ngại chuyện xưa tới đây?"
Giọng nữ t.ử từng chút một kinh sợ xen lẫn đau lòng, đáng tiếc đối với Huyền Uyên Thành là nửa quen nửa lạ, còn chẳng màng đầu , bận lòng đáp trả.
Mặc Ôn Khanh cùng Tân Cầm Nhi khác, bọn họ mặt sang, nhận thức nữ t.ử phía là Mạc Kim Tân.
"Là ngươi! Mạc Kim Tân, chính ngươi gây nên tất cả chuyện !" Tân Cầm Nhi lên, đỏ mắt chỉ tay qua Mạc Kim Tân, định tội ả .
Trước đó Tinh Thược đối diện phụ hết tất thảy thứ một tay Mạc Kim Tân bày mưu, từ lúc bắt đầu hủy hoại nàng , thêm mang nhị tỉ tới chỗ Thái Tử.
Nhờ mới hiểu nhị tỉ ở đây.
Chắc chắn nhị tỉ chạy chốn là thoát khỏi truy đuổi của Mạc Kim Tân, độc chừng do ả hạ.
Đáng ghét!
Tân Cầm Nhi oán hận ngày một tăng cao, ngón tay lẫn tức đến nỗi run lên.
Mạc Kim Tân trông ngón tay run tức chỉ , nét mặt bi thương nháy mắt đổi, ả bật : "Chứ do ngươi và tỉ tỉ ngu ngốc nên mắc bẫy ? Cũng đa tạ Tân Cầm Nhi ngươi mang tỉ tỉ cho ."
Tân Cầm Nhi nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt lên, bởi vì tức giận quá, buột miệng thốt lời: "Hèn hạ! Loại tâm tư thâm trầm như ngươi vĩnh viễn Ôn Vương để mắt đến !"
Phải, Tinh Thược đương nhiên hết cả lí do Mạc Kim Tân chuyện , chính là đố kị nhị tỉ Ôn Vương quan tâm, nàng thấu hiểu Mạc Kim Tân dành trọn tình cảm mang cho Ôn Vương, tiếc rằng phủ nhận.
Đây là chỗ đau duy nhất Mạc Kim Tân lộ rõ, Tân Cầm Nhi khi chọc xác định đối phương sẽ tức giận điên cuồng.
Quả nhiên, Mạc Kim Tân tay nắm thành quyền, sắc mặt âm trầm, lạnh lùng cảnh cáo: "Tân Cầm Nhi, câm miệng , khẳng định khiến hai tỉ ngươi c.h.ế.t!"
"Có giỏi tay ! Lúc ngươi chẳng bằng một c.h.ế.t Ôn Vương quan tâm!" Tân Cầm Nhi cứ nửa câu nhắc đến Huyền Uyên Thành, như như trêu tức khác.