Lời Tân Phương Phương tuôn rơi, sắc mặt Huyền Quân Quân thêm u tối vặn vẹo, phần Hàn Phong Vũ dám tin những gì , ánh mắt ngờ vực hướng về Huyền Quân Quân hỏi : "Lời là thật ? Huyền Quân Quân, lợi dụng như thế khác gì thượng thư !"
"Phong Vũ, đừng Tân Phương Phương hồ ngôn loạn ngữ, rằng tìm đủ chứng cứ để uy h.i.ế.p thượng thư thả !" Huyền Quân Quân lên tiếng giải thích.
Tuy nhiên Tân Phương Phương đ.á.n.h gãy lời ngụy biện: "Huyền Quân Quân, hồ ngôn chính bản ngươi ! Ta đây tin tưởng thế lực ngươi đang nắm thể thừa sức cứu từ tay thượng thư, thì ngày thành hôn ngươi vạch trần tội trạng của thượng thư, để Hàn Phong Vũ nhân cơ hội tố cáo hoàng thượng, lúc thượng thư trốn thoát bằng trời. Chả qua ngươi , cái gì cũng , ngoài lừa gạt lưu giữ Hàn Phong Vũ bên !"
Huyền Quân Quân lời nàng, mắt Hàn Phong Vũ mếu máo đau lòng nhắm mắt , bắt đầu giận dữ quát tháo: "Tân Phương Phương! Ngươi c.h.ế.t thì câm miệng ."
Tân Phương Phương bỗng cợt nhã, nàng bày tư thái của nữ phản diện đáp trả Huyền Quân Quân: "Sao? Ngươi cảm thấy sẽ câm miệng những thứ ngươi gây nên cho ? Chắc ít vài câu thì ngươi chỉ đ.á.n.h ít vài cái thôi. Nào qua đây, giải thích cho , vì lý do gì mà ngươi ngăn cản khác giúp đỡ , là do ngươi sợ xa rời ngươi, vì ngươi sợ hồi tâm chuyển ỷ với ?"
Một hai lời lượt vang lên, rõ ràng sắc nhọn như kim, đ.â.m sâu lòng hai nam nhân, khiến kẻ căm hận oán, nín nhịn khổ sở. Chẳng qua bao lâu Huyền Quân Quân đột nhiên động thủ, nhanh ch.óng tách Hàn Phong Vũ khỏi ngân châm từ Tân Phương Phương, đồng thời đem ma trảo đ.á.n.h nàng.
đúng lúc hai bàn tay khác đưa kéo về phía tránh thoát khỏi đòn đ.á.n.h, tại thời khắc đó, Tân Phương Phương nhận thức một cánh tay che chở nàng, một tay đối chọi cùng Huyền Quân Quân. Theo bản năng nàng ngẩng đầu lên xem, đập mắt chẳng ai khác ngoài Huyền Uyên Thành.
Huyền Uyên Thành nghiêm mặt bảo vệ Tân Phương Phương trong vòng tay , một bên chuyển động tác, dồn sức đ.á.n.h lùi Huyền Quân Quân xuống xa họ, tất cả hành động lưu loát liền mạch, khiến đối phương kịp phản ứng. Chàng quên cất giọng : "Đoan vương, thù cũ còn nguyên, mà ngươi định thêm hận mới, còn tay tàn độc đến thế."
"Huyền Uyên Thành, đến đúng lúc lắm, hãy xem vị vương phi mà bản rước về ." Huyền Quân Quân chế nhạo , thu tay, lấy sự bình tĩnh vốn .
"Vương phi nhà chỉ gặp gỡ ca ca lớn lên và chăm sóc nàng từ thuở nhỏ thôi, ngược là Đoan vương, ngươi đ.á.n.h thuộc hạ , tay với cả vương phi của , thì ai mới là kẻ cần xem ?" Huyền Uyên Thành mặn nhạt đáp lời, Huyền Quân Quân lập tức trừng mắt.
Hắn phần khó hiểu, "Cái gì mà ca ca? Huyền Uyên Thành, ngươi đừng quên khi ngươi trở về đây, Tân Phương Phương từng ở trong lễ thành hôn của bản vương náo loạn cướp Hàn Phong Vũ , điều đủ để hiểu nữ nhân bên cạnh ngươi thích nam nhân khác. Bây giờ ngươi mắt nhắm mắt mở bỏ qua?"
Thật sự, một đại nam nhân chỉ bao biện nữ nhân cùng nam nhân khác, còn thản nhiên giúp đỡ nọ như Huyền Uyên Thành, quả thực mới thấy đầu. Chẳng lẽ Huyền Uyên Thành thích Tân Phương Phương nên chẳng hề bận tâm?
Ý nghĩ trong đầu nảy , Huyền Quân Quân kịp tự giải đáp thì Huyền Uyên Thành phía nhếch miệng : "Nhắc tới đây, chỉ để ý Đoan vương thương tổn hai bàn tay của nàng , tới bây giờ vẫn lưu vết sẹo đáng nhớ. Nay nhân đây chúng tính toán một thể."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-139-no-moi-han-cu.html.]
Dứt lời, đến gần Huyền Quân Quân, nhanh ch.óng chuyển động nội lực, tung chiêu đầu tiên. Huyền Quân Quân thấy tiếp tục nhân nhượng mà tiếp đón thứ. Hắn vô tình thuận theo nhắc chuyện xưa: "Muốn tính toán là bản vương tính với ngươi, Huyền Uyên Thành, năm đó là ngươi cướp hết công lao của , do ngươi nhân cơ hội ngã xuống để giẫm lên!"
"Chiến tranh biên cương ai cũng công, huống hồ đây là đấu tranh vì quốc gia, chứ tranh giành giang sơn, nên chẳng ai giẫm lên , chăng thì diệt quân địch để thắng lợi." Chàng nhẹ nhàng trả lời, xoay tránh né cú đ.á.n.h trí mạng từ Huyền Quân Quân.
Huyền Quân Quân một thời xứng danh Chiến Thần, chiến công hiển hách, Huyền Uyên Thành là Tướng Quân bất bại, giành bình yên về cho Tiên quốc. Cả hai cũng cùng dẫn binh đ.á.n.h trận mấy năm, tuy nhiên Tân Phương Phương thấy rõ giữa hai nam nhân đều ai ưa ai, thậm chí nàng cảm giác Huyền Quân Quân hận .
Có lẽ vì tên nam chính Quân quần què mất nết cay cú chăng? Chàng nàng về chuyện xưa, bại trận một , quân tổn hại ít, dẫn đến Hoàng thượng tức giận, trách phạt cho tiếp tục dẫn binh, phần đ.á.n.h thắng diệt quân địch, diệt một quốc gia, Hoàng thượng ban thưởng coi trọng, Vì ghi thù in hận, luôn nghĩ cướp hết công lao.
Mặc dù trong truyện nhắc nhiều về chiến tích năm xưa, nhưng nàng hề nghĩ chuyện là như thế.
kể đúng, công bằng ở chiến chinh sa trường, những chiến công của mỗi một , mà của cả binh sĩ t.ử trận, và binh sĩ còn sống, nếu trách thì trách Hoàng thượng thiên vị, chứ ôm hận ?
Chẳng lẽ cho rằng năm đó ngư ông đắc lợi?
Vừa nghĩ đến đây, Tân Phương Phương thấy Huyền Quân Quân cả giận thốt lên: "Huyền Uyên Thành, ngươi nghĩ kĩ , năm đó từ khi bắt đầu đến sắp kết thúc, bản vương mới là thắng trận nhiều nhất, mà đường dài thì ngựa mệt, sơ xuất là điều khó tránh khỏi. Có điều phụ hoàng chỉ hướng ngươi khen ngợi!" Nói rút chủy thủ đ.â.m sang Huyền Uyên Thành, từng nhát một đều mang lực sát thương lớn.
Huyền Uyên Thành cau mày, phản ứng kịp thời Huyền Quân Quân đ.â.m trúng bả vai, cảm nhận chủy thủ xuyên qua da thịt, ghim sâu xương tủy , dần tạo nên đợt nỗi đau lan tràn. Chàng mím môi chịu đựng, cúi đầu m.á.u tươi bản chảy dài, con ngươi Huyền Quân Quân đầy tơ m.á.u .
Tư thế của hai là kẻ đ.â.m xuống, quỵ một chân, Huyền Uyên Thành hiểu rõ đẩy thì vững hai chân và dùng nội lực đ.á.n.h lên đối phương, đồng nghĩa bắt buộc dùng sức ở chân thương,
Một khi dùng sức bên chân đấy sẽ cự ...
Chỉ là hôm nay dứt điểm, Huyền Quân Quân tiếp tục bừa!
Huyền Uyên Thành quả quyết định đoạt, nắm c.h.ặ.t t.a.y dồn lực lên, tung hai tay nhắm l.ồ.ng n.g.ự.c Huyền Quân Quân đ.á.n.h mạnh.
Một chiêu , triệt để Huyền Quân Quân bay lên ngã xuống đất.