"Thật ngại quá, Cẩm Ngọc cô nương gửi thư tới còn bận việc ở Kinh Thành nên về ngay ." Huyền Uyên Thành khách khí , nữ nhân tên gọi Cẩm Ngọc đối diện lắc đầu, tỏ vẻ đáp : "Lần đó là Cẩm Ngọc đường đột, cần cảm thấy ."
Huyền Uyên Thành để ý sắc mặt đối phương, ngược liếc mắt về phía xe ngựa, đến cái đầu nhỏ thò ngoài của Tân Phương Phương, lập tức lời từ biệt với Cẩm Ngọc, nâng bước chân về phía xe ngựa, cất tiếng gọi: "Phương Phương, nàng tỉnh ? Sao gọi chứ."
Tân Phương Phương xem phu quân cuối cùng cũng phát giác , nàng mỉm trả lời: "Thiếp tỉnh thôi, tới nơi lâu mà gọi dậy ?"
"Cả quãng đường nàng chăm sóc cho mệt mỏi, nên để nàng nghỉ nhiều chút. Nào xuống xe ." Chàng giơ tay đỡ nàng xuống, đồng thời chỉnh sửa mái tóc hỗn loạn cho nàng.
Mọi xung quanh trố mắt, trông đôi phu thê ân ái giữa thanh thiên bạch nhật như thế, trong lòng mỗi bỗng thấy chua chát , nhất là các thiếu nữ xung quanh và Cẩm Ngọc đều đỏ mắt ghen tị.
Phủ Vương Gia.
Tân Phương Phương phủ của Huyền Uyên Thành, phủ lớn, kiểu cách xây dựa phủ Ôn Vương ở Kinh Thành, điều khác biệt nhất chỉ là diện tích nhỏ hơn, nhiều gia nhân.
Thời điểm nàng cùng qua đại sảnh, những gia nhân phiên cúi đầu cung kính, một trong đó tiến lên : "Vương gia, vương phi, Lạc công t.ử tới đây nhắn rằng đêm nay mời hai tới Lạc gia dự tiệc."
Huyền Uyên Thành gật đầu, để gia nhân lùi hết xuống mới nhẹ nhàng giải thích: "Lạc gia là nơi ở của một vị trưởng lão trong Nhân Tộc, lẽ tối nay bọn họ thăm dò chúng ."
Tân Phương Phương xong nhướng mày, "Bọn họ hành động nhanh thế? Chúng biểu hiện ngọt ngào ở ngoài như mà họ vẫn quan sát ?"
Ban đầu cả hai lên kế hoạch rõ ràng tỏ yêu thương , công khai đám đông để Nhân Tộc tin tưởng , cơ mà nàng ngờ bọn họ dồn dập ép như , còn chẳng cho khác thời gian nghỉ ngơi.
"Nàng chịu khó một chút, họ tin tưởng thì Hữu Ly bên sẽ nới lỏng cảnh giác." Chàng vuốt tóc nàng, khẽ khàng an ủi.
Tình thế bắt buộc, cũng chẳng hề nàng cực khổ giả vờ liên tục.
...
Phủ Lạc Gia.
Đại sảnh Lạc gia nhộn nhịp qua , pha trộn tiếng chuyện xôn xao, mặc dù tiệc bắt đầu nhưng trong gian sớm tràn ngập niềm vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-145-cam-ngoc-co-nuong.html.]
"Nghe Ôn vương về , dẫn theo cả thê t.ử nữa."
"Ta trông thấy vị vương phi đó , xinh , thậm chí hơn cả Cẩm Ngọc cô nương chỗ chúng ."
"Người từ Kinh Thành đến đó, là Kinh Thành hội tụ nhiều mỹ nhân lắm, chỉ là một thê t.ử đẽ như thế, thảo nào Ôn vương để tâm Cẩm Ngọc cô nương."
"Nhắc đến thì chắc hôm nay Lạc lão gia cũng sẽ mời Ôn vương đến đó, chừng Ôn vương mang cả thê t.ử tới."
Giọng bàn luận vang lên, chút nào kiêng dè, tự nhiên tựa như chuyện nhà , mà chú ý Tân Phương Phương mang màn che mặt tại góc tối bên cạnh hết lời họ . Nàng lắc đầu thở dài, vì đây là thứ N thấy loại lời .
Vốn dĩ ban đầu cùng Huyền Uyên Thành đến phủ từ sớm, điều do lão Trưởng lão gọi , nàng bất đắc dĩ một chờ , do chỗ quá xa lạ, xuất hiện nhiều nam nhân, nàng đành chọn góc tối để an hơn.
"Cô nương , cô qua cùng ?" Một nam nhân đeo mặt nạ bỗng nhiên bắt chuyện hỏi nàng.
Tân Phương Phương nghiêng đầu , xua tay đáp: "Không , đang chờ phu quân nhà ."
Nam nhân đeo mặt nạ dường như kinh ngạc, ánh mắt chú ý lên b.úi tóc nhỏ xinh đầu nàng, nhưng kịp lên tiếng liền giọng nữ t.ử khác xen ngang: "Lạc công t.ử đừng để ý nàng quá, nàng là Ôn vương phi, chỉ mà còn là nữ nhi thừa tướng, nãy giờ cách xa , e rằng tính tình cao ngạo, thích tiếp xúc với dân đen tầm thường như chúng ."
Tiếng dứt, tiếp theo bóng dáng Cẩm Ngọc xuất hiện, vẻ mặt đầy khiêu khích đối chọi nàng.
Nàng bên nhíu mày, mặn nhạt mở miệng: "Cẩm Ngọc cô nương chú ý về như ? Ta cứ tưởng cô chỉ quan tâm đến mỗi vương gia cơ."
Lời nàng rơi xuống, sắc mặt Cẩm Ngọc biến đổi, tức khắc đáp trả: "Ôn vương phi đừng nghĩ thành hiểu lầm, Cẩm Ngọc đối với vương gia là lòng ngưỡng mộ đơn thuần thôi."
"Thế , mà nãy giờ đây trông thấy rằng Cẩm Ngọc cô nương si mê vương gia lắm, từng hy sinh vì vương gia, mạnh dạn theo đuổi ngài đáng tiếc thành, và nhiều những việc khác khiến chăm chú đến thất thần." Tân Phương Phương ôn tồn thốt từng câu, giải đáp bản cao ngạo, nguyên do mải ngóng chuyện tình ái đây của trượng phu, cũng đem Cẩm Ngọc từ tự đắc chuyển đổi hổ, bởi sự thất bại quá khứ.
Thật Huyền Uyên Thành đó giải thích qua về Cẩm Ngọc , bởi nàng mới những chuyện đối phương khi xưa, đáng lẽ lôi vì đây là chuyện ngày cũ, chả qua nữ nhân phía cố ý chọc ngoáy dứt, nàng mà để yên thì danh tiếng bản về đảm bảo đen màu đ.í.t nồi. Lắm lúc im lặng là sự khinh bỉ, nhưng khi im lặng đồng nghĩa với ngầm thừa nhận.
Nam nhân là Lạc công t.ử híp mắt quan sát hai nữ nhân khẩu chiến, trong mắt lóe lên tia gian xảo, giả vờ giảng hoà: "Hôm nay Lạc gia mở tiệc là cho thể vui vẻ, nên hy vọng Ôn vương phi và Cẩm Ngọc cô nương hãy nể mặt, mỗi nhường nhịn một câu chứ?"
...